Những bông hoa trong bão – Chương 2.cont


Chương 2 (tiếp)

Đúng lúc đó, chủ tịch Milner gõ cửa rồi bước vào, giang rộng hai cánh tay và phe phẩy hai bàn tay như đang cố hết sức xua đàn gà đi chỗ khác. “Cô Timms, ngài Timms—đến giờ rồi. Đến đây và ngồi xuống nào, rồi sau đó công tước và tôi sẽ lên trước.”

“Tôi sẽ cần đến cô Timms,” công tước nói, chộp lấy tay nàng khi nàng định đi theo cha. “Nếu cô vui lòng…” anh ta nhìn vào mắt nàng.

Đó, Maddy biết ngay lập tức, là ánh mắt mà anh ta hẳn thường sử dụng với những người đàn bà sẵn sàng gục ngã dưới sự quyến rũ và rơi vào vòng tay anh ta. Ngay cả Maddy, người đã hai mươi tám tuổi mà vẫn chỉ được hộ tống duy nhất một lần, bởi một vị bác sĩ rất mực nghiêm chỉnh, người đã chấp nhận lời từ chối của nàng với niềm tiếc nuối đau thương và rồi đính hôn với một cô Jane Hutton nào đó và rời bỏ phái giáo hữu chỉ trong vòng nửa năm, cũng có thể nhận diện được ánh nhìn thăm dò mãnh liệt và uể oải đó và cảm nhận được sức mạnh mà nó tỏa ra.

Bởi vậy, khi anh ta chìa một xấp giấy cho nàng và hỏi liệu nàng có thể chép những phương trình lên bảng hộ anh ta khi anh ta trình bày không, thì đó là một hình thức hạ mình. Nàng ngó xuống mấy tờ giấy. “Ngài không tự làm được sao? Cái bảng ở ngay sau bục. Hầu hết các diễn giả đều…”

“Tôi không làm được,” anh ta nói thẳng thừng.

“Thôi nào, thôi nào,” ngài Milner đã mở xong cánh cửa, để lọt vào những tiếng ầm ầm trầm hùng phát ra từ phòng thuyết trình. “Vậy thì tất cả chúng ta cùng lên một lúc, được không cô Timms?”

Đích thân Jervaulx cầm tay cha nàng, dẫn ông vào đại sảnh và xuống mấy bậc thang để đến hàng ghế đầu tiên. Ngài chủ tịch vẫy tay gọi Maddy lên hàng ghế tựa đặt ngay trên bục; công tước đi sau nàng, những bước chân của họ vang to và kêu cồm cộp trên cái bục bằng gỗ. Anh ta làm một cử chỉ ga lăng khi kéo ghế cho nàng và phất vạt áo đuôi tôm của anh ta theo một cách rất tao nhã và thư thả khi ngồi xuống bên cạnh nàng.

Cả khán phòng im lặng như tờ khi Chủ tịch Milner bước lên bục cử tọa, bật chiếc đèn khí nhỏ lên và hắng giọng. Maddy nhìn chằm chằm vào dòng người, mỗi khuôn mặt đều ngự trên một cái cổ áo trắng muốt đến nỗi dường như bồng bềnh giữa cả một cái nền toàn một màu đen của các bộ lễ phục. Nàng đã tham dự vô số các buổi họp, của cả hội Giải Tích lẫn Hội Ái hữu, ngồi ở chỗ đằng sau hàng ghế hậu cùng với cha nàng, nhưng chưa bao giờ ngồi trước mặt bất cứ khán thính giả nào, chứ đừng nói đến cả một biển người. Nàng tự nhủ rằng mọi người chỉ lo chú ý đến ngài chủ tịch thôi, người tổ chức buổi họp và đang bắt đầu giới thiệu nội dung bài thuyết trình và mô tả cha nàng như là đồng tác giả, nhưng thật dễ dàng để nhận ra rằng tâm trí và ánh mắt mọi người đều đang thơ thẩn đâu đâu. Vài quý ông ở hàng ghế đầu chắc chắn là đang nhìn xuyên qua ngài chủ tịch Milner: chăm chăm vào nàng hay là công tước, nàng cũng không chắc nữa, nhưng nàng cảm thấy mình cứ lồ lộ ra một cách khổ sở trong chiếc váy lụa đơn sơ và những hạt ngọc trai.

Nàng cũng nhận thức được một cách sâu sắc dáng vóc to lớn và rắn chắc không lẫn vào đâu được của Jervaulx khi anh ta ngồi ngay cạnh nàng, trong bộ trang phục màu xanh thẫm, hai bàn tay đi găng trắng của anh ta lồng vào nhau trên đùi, không hề có một chút run rẩy hay bồn chồn nào ở chúng, trong khi Maddy thì phải tự ép mình ngừng việc vặn vẹo xoắn xít những ngón tay của chính nàng. Anh ta dường như rất tự tin vào bản thân, quá đỗi ung dung và không thèm để ý đến sức nặng của sự chú ý đang đổ dồn cả lên anh ta khi ngài chủ tịch Milner bày tỏ niềm vinh dự với sự hiện diện của một nhân vật có sức ảnh hưởng lớn lao như Christian Richard Nicholas Francis Langland, Công tước Jervaulx cao quý, đồng thời là Bá tước Langland và kiêm luôn cả tử tước Glade, người đã hạ cố đến dự buổi họp của hội Giải Tích tối nay.

Công tước đứng dậy để đáp lại những tràng vỗ tay tán thưởng. Anh ta không cầm theo tờ giấy nào, mà trao toàn bộ lại cho Maddy.

Nàng không ngờ rằng anh ta lại có tài ăn nói như vậy với phong thái thoải mái, giọng nói thư thả, khi anh ta trang trọng tuyên bố rằng xin tặng bài thuyết trình này cho vị gia sư cuối cùng của anh ta, ngài Peeples, một nhà trí thức đáng kính, người đặt nền móng cho tri thức, xứng đáng với sự tôn trọng và biết ơn sâu sắc của người học trò mà ông đã bỏ công rèn giũa; và công tước thực sự rất lấy làm hối hận vì cái mùi cháy khét mà chàng đã tạo ra với quyển giáo án của ông.

Tất cả mọi người đều bật cười, thậm chí cả Papa.

Kí ức về thứ mùi đó khiến Jervaulx đau nhói, và không hiểu sao cái mùi đó lại dẫn đến trang sách mà nó ám vào, và trang sách đó lại dẫn đến định lý song song của Ơclít, và môn hình học vi phân. Rồi giữa những tiếng cười rúc rích còn sót lại phát sinh từ mấy câu nói giỡn đầy ẩn ý của anh ta về lòng nhiệt tình với việc khám phá những mặt cong quyến rũ đầy cám dỗ, anh ta quay lại và gật đầu ra hiệu với nàng.

Maddy đứng bật dậy, cầm viên phấn và bắt đầu phủ kín chiếc bảng lớn. Nàng đã quen với việc đọc những bản viết tay của công tước, nhưng thật khó để giải mã nó vào hoàn cảnh này. Nàng không dám tạo ra một sai sót nào trong lúc này, tập trung toàn bộ trí lức của nàng lại để chép lại cho thật chính xác thứ tự của các phương trình, những vòng tròn và đường thẳng cắt ngang chúng. Những giờ làm việc không ngừng nghỉ với cha đã giúp nàng thông thạo những chuỗi phép tính; nàng lắng nghe được rõ hết những dãy số mà Jervaulx đang phát biểu, đánh giá xem khi nào thì đến lúc trình bày tới phép tính tiếp theo và xóa những phép tính trước đi để có đủ diện tích. Nàng chỉ nao núng đúng một lần, nán lại qua lâu ở một trang, cho đến khi Jervaulx ngừng lời để quay về phía bảng và ra hiệu cho nàng, nàng mới vội vàng xóa năm phương trình cũ đi và viết lại nửa phần đầu trang tiếp theo của công tước.

Khi nàng viết đến trang giấy ghi chép cuối cùng của anh ta, nàng đã đi trước anh ta một bước; anh ta vẫn đang giới thiệu dở phần giữa của các bước chứng minh. Nhưng khi Maddy chép xong phương trình cuối cùng, thêm vào một nét cong bay bướm cho con số nguyên ở giữa số 0 và kí hiệu r, nàng thở phào nhẹ nhõm và ngay lập tức về chỗ ngồi, một sự xôn xao bắt đầu nổi lên từ dưới phía khán giả. Jervaulx vẫn không dừng lời. Dần dần, khán giả bắt đầu đứng lên— một người, rồi một người nữa, rồi hai, ba, năm người một lượt, tất cả đều nhìn chằm chằm lên bảng.

Có ai đó bất chợt vỗ tay. Những người khác nối tiếp theo. Một tiếng ầm ầm lan vang dội khắp nơi khi ngày càng có nhiều người nữa cùng đứng lên. Tiếng vỗ tay đơn lẻ biến thành một tràng vỗ tay tán thưởng, và tràng vỗ tay nâng lên thành một tiếng gầm, lấn át hết thảy mọi tiếng nói.

Công tước ngừng lời. Giữa tiếng hoan hô vang rền, anh ta quay lại nhìn Maddy với một nụ cười toe toét và làm một cử chỉ ra hiệu về phía Papa đang ngồi sau bục—nhưng ngài Milner đã kịp thời hộ tống ông tiến lên sân khấu.

Những tiếng xì xầm và tung hô tăng lên gấp đôi, các quý ông bắt đầu dậm chân đồng loạt, khiến cả căn phòng rung lên dữ dội. Maddy đứng lên, đón lấy tay Papa và siết nhẹ. Ông vỗ lên mu bàn tay nàng, và nụ cười run rẩy nở trên khóe môi ông, niềm hân hoan bừng sáng trên khuôn mặt ông, là điều mà Maddy đã lâu chưa được nhìn thấy kể từ ngày mẹ nàng qua đời sáu năm trước.

Sinh lực nguyên sơ âm vang xung quanh họ, một sự rộn ràng đầy kính nể hướng cả về phía họ. Jervaulx tiến tới và bắt tay cha nàng, giữ nguyên khi cha nàng không chịu buông tay ra. Công tước hơi nghiêng đầu xuống, với một nụ cười mỉm ngượng nghịu: một vẻ mặt, nếu Maddy không lầm, hoàn toàn thể hiện sự bẽn lẽn. Trong chốc lát mọi người gần như có thể hình dung anh ta như một cậu bé mới lớn đầy vẻ háo hức, tràn đầy lòng nhiệt huyết trong sáng—và rồi anh ta quay sang nàng và nâng tay nàng lên, cúi xuống hôn lên đó với một cái liếc mắt tình tứ rõ ràng là của một người đàn ông thành thạo và từng trải: một cử chỉ thân mật riêng biệt đúng phong cách của một gã phong lưu.

Anh ta tựa người tới sát tai nàng, kéo nàng lại gần đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi ấm và cả mùi gỗ đàn hương thoảng thoảng từ người anh ta. “Cô có ý kiến gì không, quý cô Archimedea?” anh ta nói, chỉ vừa đủ để không bị lẫn vào tiếng ấm ĩ hỗn loạn kéo dài của căn phòng.

Maddy lùi lại một bước, rút người ra. “Chúng ta vừa làm được gì sao?”

“Các bạn vừa làm được gì ư?” Chủ tịch Milner rống lên. “Các bạn vừa chứng minh được một phép hình học vượt cả Ơ-cờ-lít đấy, cô gái ơi! Phá vỡ định đề song song! Cả một phát kiến mới vĩ đại! lạy Chúa, một sự hoàn thiện không hề sơ hở–“ ông ta vỗ lên lưng Papa và cả công tước, la hét giữa những tiếng hò reo. “Hai người đúng là thiên tài, chúa tôi! Thiên tài!”

“Lời tán dương đó toàn bộ là dành cho anh bạn trẻ đây mới đúng, ông bạn Friend ạ.” Papa lặp lại lần nữa. Maddy đếm được sáu lần rồi, đây là lần thứ bảy. “Đích thực là như vậy.”

Jervaulx lắc đầu và nhấp một ngụm rượu. “Đâu phải thế, ngài Timms.” Anh ta mỉm cười láu lỉnh. “Ngài mới là người sẽ hoàn thành phần việc khó khăn nhất. Viết lại bài thuyết trình.”

Cả bốn người họ ngồi xuống quanh một cái bàn tròn bên ô cửa sổ rộng trong một gian phòng đẹp đẽ, ấm cúng, trông ra quảng trường tối đen. Maddy chưa từng được vào sâu bên trong căn nhà của công tước như thế này truớc đó; những chiếc ghế bọc vải nhung xanh khiến nàng không khỏi ngỡ ngàng. Nàng không nghĩ là một kẻ độc thân lại có thể sở hữu một căn nhà ấm cúng như vậy.

Mặc dù anh ta hoàn toàn có vẻ ngoài của một người độc thân, khi đẩy chiếc ghế của anh ta ngả ra sau để doãi chân ra, đung đưa ly rượu bằng mép ly với những ngón tay lơ đễnh. Maddy ngồi lặng thinh trên ghế, chỉ dám kín đáo liếc quanh căn phòng để quan sát những nội thất bên trong.

Papa thì vẫn đầy phấn khích và mãn nguyện, có phần mơ màng, như thể ông vẫn chưa tin được rằng khoảnh khắc tột đỉnh của tối nay là sự thật: khi công tước Jervaulx, đang thưởng thức món cá nấu với măng tây ngon tuyệt vời, đã trịnh trọng đề nghị liệu cha nàng có muốn đảm nhận chức vụ giáo sư toán học tại trường đại học mà anh ta và vài người cộng sự chính trị đang tiến hành xây dựng, nơi sẽ không có cuộc kiểm tra tôn giáo đầu vào nào, mà chỉ dành riêng cho mục đích đào tạo nên những sinh viên xuất sắc thuộc tất cả mọi lĩnh vực tri thức hiện đại.

Đúng là một sự choáng váng khi nhận thấy công tước thực ra là một người ủng hộ cho một hoạt động đầy ý nghĩa. Nhưng thực tình, anh ta quá thông minh và có sức thuyết phục khi nói về đề tài đó, và phải công nhận rằng, thậm chí cả ngài Friend Milner– một nhà lãnh đạo cấp cao của đảng Bảo Thủ ban đầu cũng hơi bực mình khi người nhà Timms gọi ông ta là “Friend” thay vì “ngài Charles”, mặc dù ông ta đã dần quen với nó rồi—cũng đã hết nghi ngại và nồng nhiệt đề nghị Papa nên cân nhắc tới lời gợi ý đó một cách nghiêm túc.

Papa, như Maddy nhận thấy, đã vượt xa cả sự cân nhắc và đắm mình trong những mộng tưởng hạnh phúc. Và thực ra, khi công tước đề cập đến khoản tài trợ mà anh ta đã cam kết sẽ trả cho chức vụ giáo sư toán học, bản thân Maddy cũng thấy một niềm khích lệ thăng hoa. Mặc dù chẳng vui vẻ gì lắm khi có một kẻ phóng đãng thường xuất hiện trên các mặt báo làm người bảo trợ, nhưng dù sao cũng không bắt buộc phải giao thiệp nhiều với anh ta. Nàng ấp ủ viễn cảnh về một ngôi nhà đủ lớn để có một khu vườn, và một cái chuông phòng khách luôn trong trạng thái sẵn sàng.

Đương lúc nàng có những tưởng tượng dễ chịu này, thì Friend Milner lên tiếng xin phép được hút thuốc. Ông để cách cửa mở hé ra; trong tích tắc, mấy cái chân có móng vuốt đã được cắt tỉa ngay ngắn của loài chó thò vào qua ngưỡng cửa trên mặt sàn bóng loáng báo trước sự xuất hiện của một chú chó săn lông xù, bộ lông trắng mượt như lụa của nó lốm đốm đen, như thể bị một can màu vẽ bắn lên mình. Không thèm liếc lấy một cái về phía công tước, chú ta nhảy vọt thẳng về phía Maddy và tót lên đùi nàng, hai chân trước xòe ra trên váy nàng và hếch cái mũi hồng hồng lên để liếm cằm nàng.

“Devil!” Mệnh lệnh nghiêm khắc phát ra khiến chú chó tò mò ngó quanh quất về phía Jervaulx, ve vẩy cái đuôi của chú ta mà vẫn không chịu rời hai chân trước khỏi đùi Maddy.

Nàng cười tươi và vuốt ve tai nó. “Chó hư,” nàng thì thầm dưới hơi thở, như thể đó là một bí mật giữa họ. “Chú mày hư quá đi.” Devil hướng cặp mắt nâu đáng yêu sang nàng, nhe răng cười với lời buộc tội này. Một hiệu lệnh bực bội nữa từ phía công tước khiến chú chó cúi đầu. Với vẻ nhăn nhó nuối tiếc, Devil đổ phịch xuống sàn. Jervaulx ném cho con vật một cái lườm dài thượt. Một lúc sau, cái đuôi của Devil ủ rũ hạ xuống, và chú ta lót tót chạy khỏi phòng với một thái độ ngán ngẩm và thất thểu nhất. Ông chủ của chú, nhẫn tâm, đứng dậy và quát đuổi chú ra.

Việc Devil bị đuổi đi khiến không khí trong phòng lắng hẳn xuống. Maddy nhìn chằm chằm vào tấm khăn trải bàn trắng tinh như tuyết khi công tước ngồi xuống với một lời xin lỗi rõ ràng. Nàng có một ý nghĩ rằng, chắc có lẽ Jervaulx nghĩ những người nhà Timms thiếu phép lịch sư; có quá nhiều khoảng lặng mà anh ta và Friend Milner phải cố nói bù vào. Maddy vốn không quen tán truyện vu vơ; nếu khi còn nhỏ nàng đã không tự giáo huấn bản thân một cách nghiêm khắc theo lời kinh thánh “Phải biết kiệm lời” thì bây giờ có lẽ đã dễ trò chuyện hơn nhiều. Nàng vốn yêu thích loài chó, nhưng chưa từng nuôi một con nào, cũng chỉ biết đôi chút về chó lai mà thôi, vậy nên nàng chẳng biết thảo luận gì về đề tài này với một người như Jervaulx, người chắc là sành sỏi về các giống chó săn hay đại loại như thế, và hẳn anh ta nghĩ nàng dốt nát đến đáng buồn.

Nàng lẽ ra rất muốn hỏi thử xem loại vải tuyệt đẹp mà anh ta dùng để bọc mấy chiếc ghế đắt đến mức nào, nhưng biết điều ngậm miệng lại. Những tín đồ phái giáo hữu giản dị không được có những đồ đạc kiểu cách như là bàn ghế bọc vải hoa hay tranh ảnh phô trương trên tường. Bức tranh duy nhất trong nhà Timms thật ra là một bức vẽ vụng về một con thuyền buôn nô lệ, được chấp nhận bởi các trưởng lão như một hình thức tưởng nhớ đến những khổ nạn mà những bạn đồng chí của họ đã trải qua. Khi nàng đang mải ngắm nghía một bức tranh sinh động treo phía trên một khung nhạc, với chủ đề trang nghiêm đáng kinh ngạc về những thân cây tử đinh hương bị chặt phá thô bạo đổ vật xuống bên cạnh một ổ trứng chim cổ đỏ Bắc Mỹ, thì Jervaulx lên tiếng.

“Ngài đã bị mất ánh sáng bao lâu rồi, thưa ngài Timms?” anh ta hỏi.

Maddy sững người trên ghế, hoảng hốt bởi một câu hỏi mang tính cá nhân thẳng đuột như thế. Nhưng cha nàng chỉ ôn tồn đáp, “Cũng nhiều năm rồi. Gần… mười lăm năm còn gì, đúng không, Maddy?”

“Mười tám năm, Papa,” nàng nói lặng lẽ.

“À,” ông gật gù. “Và con chính là điều may mắn của cha trong tất cả những năm tháng đó, con gái Maddy.”

Jervaulx ngồi thư thả, tì khuỷu tay lên tay ghế, chống cằm lên nắm tay. “Vậy là ngài không nhìn thấy con gái kể từ khi cô ấy còn rất nhỏ,” anh ta lẩm nhẩm. “Tôi xin mạn phép mô tả cô ấy cho ngài có được không?”

Nàng chưa chuẩn bị tinh thần cho một lời đề nghị như vậy, hay cho vẻ thích thú bừng lên như rạng đông trên khuôn mặt cha nàng. Lời phản đối của nàng dập tắt ngay khi cha nàng đáp. “Thật chứ? Ngài vui lòng làm thế thật chứ?”

Jervaulx liếc sang Maddy. Khi nàng thấy mặt mình trở nên đỏ bừng, nụ cười mím chi của anh ta biến thành một cái cười toe toét, và anh ta nói, “Đó là vinh hạnh của tôi.” Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn nàng chăm chú. “Chúng ta khiến cô ấy đỏ mặt vì ngượng rồi, tôi e là vậy– một khuôn mặt phơn phớt hồng, màu của… những đám mây, tôi nghĩ như vậy. Giống như màn sương bị màu hồng của bình minh xua tan— ngài có hình dung ra ý của tôi không?”

“Có chứ,” cha nàng đáp nghiêm túc.

“Khuôn mặt của cô ấy… đầy vẻ tôn quý, nhưng không lạnh lùng. Dịu dàng hơn thế, nhưng cô ấy có cái cách hếch cằm có thể khiến đàn ông phải chùn bước. Cô ấy cao hơn ông, nhưng rất cân đối. Chính cái cằm đó, và dáng đứng thẳng lưng, khiến cô ấy nổi bật. Nhưng cô ấy chỉ đứng đến mũi tôi, vậy nên… cô ấy chắc tầm khoảng 5 inch nữa mới tới 6 foot mốt (tức là Maddy cao khoảng 1m7, còn anh Jervaulx cao trên 1m8),” anh ta nói thận trọng. “Cô ấy qua phán đoán của tôi là rất khỏe mạnh, không mập mà cũng không ốm. Dáng vóc tuyệt hảo.”

“Ngài tả không khác gì lái buôn đi mua bò sữa!” Maddy kêu ầm ĩ.

“Lại cái hếch cằm ấy đấy,” Jervaulx nói. “Mặt cô ấy có lẽ giờ còn đỏ hơn cả màu rượu vang đỏ, chắc do tôi chọc tức cô ấy rồi. Từ cổ lên đến tận hai gò má luôn— thậm chí còn lan xuống dưới cả phần cổ, nhưng cô ấy trắng mịn và mềm mại một cách hoàn hảo phần còn lại, ở tất cả những chỗ mà tôi có thể nhìn thấy.”

Maddy đưa tay lên che phần cổ hình chữ V của chiếc váy của nàng, đột nhiên cảm thấy nó hẳn đã bị cắt quá thấp.
“Papa—“ Nàng nhìn về phía cha, nhưng ông cúi mặt xuống và nở một nụ cười kì lạ.

“Tóc cô ấy,” Jervaulx nói tiếp. “có màu vàng sẫm dưới ánh nến, và chỗ ánh nến không chạm tới thì…nhạt hơn—giống ánh sáng chiếu phản chiếu qua cốc bia đen khi ngài rót nó ra. Cô ấy tết nó lại và búi quanh đầu. Tôi tin cô ấy nghĩ như thế là giản dị, nhưng cô ấy không nhận ra là nó rất ấn tượng. Nó tôn lên đường cong nơi cổ cô ấy, và khiến cho một người đàn ông nghĩ đến việc xõa nó xuống và để nó trải ra trên đôi tay anh ta.”

“Ngài thiếu đứng đắn rồi,” cha nàng khiển trách bằng giọng hòa nhã.

“Xin nhận lời xin lỗi của tôi, ngài Timms. Tôi khó có thể giữ mồm giữ miệng. Chúng ta sẽ nói tiếp đến mũi cô ấy chứ? Chúng ta sẽ có thể nói đó là một cái mũi—đầy cá tính. Tôi không nghĩ chúng ta có thể gọi nó là hoàn hảo; nó hơi khoằm một chút. Một cái mũi quyết đoán. Mũi của một trinh nữ. Nó phù hợp với độ nghiêng của cằm cô ấy. Nhưng đôi mắt cô… tôi e rằng đôi mắt cô ấy lại một lần nữa phá bỏ ấn tượng của một quý cô còn độc thân, vô cùng mạnh mẽ. Và miệng cô ấy. Cô ấy có cái miệng rất đẹp và sâu sắc, dù nó không thường mỉm cười.” anh ta nhấp một ngụm rượu. “Nhưng chúng ta phải nói cho công bằng. Tôi chắc chắn là nhìn thấy cô ấy cười với ông, nhưng cô ấy hoàn toàn không ưa tôi. Cái miệng nghiêm nghị này lẽ ra sẽ bị coi là thiếu sinh động, nhưng thay vì thế nó lại rất tương xứng với hai hàng lông mi dài tuyệt mĩ không hề bị uốn cong ngớ ngẩn như mấy cô nàng mới ra mắt lần đầu. Chúng thẳng, nhưng rất dài và rủ xuống rợp bóng trên mắt cô ấy khiến màu mắt nâu lục nhạt chuyển sang màu hoàng ngọc, và cô ấy dường như thể đang lườm tôi qua chúng. Không…” anh ta lắc đầu một cách buồn bã. “Cô Timms, tôi lấy làm tiếc phải nói với cô rằng nó không có vẻ là thuộc về một cô gái độc thân chút nào. Tôi chưa bao giờ thấy một cô gái chưa chồng nào lại nhìn tôi dưới hàng mi như cái cách cô lườm tôi.”

Trong ngôi nhà anh ta, tại cái bàn của anh ta, nàng cảm thấy rằng nàng không thể phun ra hết những gì nàng nghĩ về anh ta và mấy ả gái còn độc thân của anh ta. Hơn nữa, cha nàng đang vô cùng thích thú. “Maddy,” ông thì thầm. “Con giống mẹ con như tạc vậy.”

“Dĩ nhiên rồi, papa,” nàng đành phải nói. “Chưa có ai nói với cha như vậy hay sao?”

“Không. Không có ai cả.”

Ông nói mà không biểu hiện cảm xúc nào đặc biệt. Nhưng qua ánh nến, nàng có thể nhìn thấy đôi mắt ông nhòa lệ.

“Papa,” nàng nói, tìm đến tay ông. Ông chỉ dơn giản chùi nước mắt, và rồi đưa những ngón tay lên, chạm vào mặt nàng. Ông chậm rãi nghiên cứu khuôn mặt nàng, chăm chú, qua đôi gò má và qua hai hàng mi. Nàng nắm chặt hai tay, ngượng ngùng và đột nhiên bản thân nàng cũng muốn bật khóc.

Nàng chưa bao giờ nghĩ đến nó: nàng lẽ ra nên ngồi và để cha nàng hình dung nàng với sự tiếp xúc theo cách này từ lâu rồi mới phải. Ông trông thật hạnh phúc. Nàng cứ để cho cuộc sống trôi qua, và mỗi ngày lặp lại như vậy, và không ai tính đến việc cha nàng đã không nhìn thấy mặt con gái mười tám năm trời, hay là có ước muốn làm việc đó.

“Tôi rất biết ơn ngài,” cha nàng nói, quay sang công tước. “Tôi rất cám ơn ngài. Nhờ ngài mà tôi có một ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời.”

Jervaulx không trả lời. Anh ta thậm như dường như không nghe thấy, mà ngồi yên nhìn chằm chằm vào những nếp gấp của tấm khăn trải bàn, đôi mắt xanh sẫm của anh ta trầm tư mặc tưởng và cái miệng như của tên cướp biển mím chặt lại.

Categories: BOOK SHOP, Flowers from the storm, Truyện dài | Tags: , | 5 phản hồi

Điều hướng bài viết

5 thoughts on “Những bông hoa trong bão – Chương 2.cont

  1. khicon2004

    Thanks
    Lần đầu biết nhà bạn, ghé qua chơi.

  2. Đọc đến chương này thì mình cũng thích cái gã Jervaulx này rồi (tên này phiên âm đọc thế nào em nhỉ? :P). Giá mà mình cũng dẻo miệng được như hắn😀

    • Khả năng ‘dẻo miệng’ này vẫn còn cần phải tôi luyện nữa hả anh, ;))?

      • Không những phải tôi luyện mà còn phải tôi luyện nhiều ấy chứ em😦, bà Lily toàn bảo anh là hiền lành, trong sáng quá thôi :”>

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: