Những bông hoa trong bão – Chương 10.cont


Chương 10 (tiếp)

Christian đợi nàng. Nàng không tới vào buổi sáng.

Chỉ có Khỉ đột, không phải trong tâm trạng tốt lắm. Chàng mang một quyển kinh thánh được đánh dấu ở ba nơi. Trong lúc Christian đứng với một tay bị khóa lại, tay quản lí đọc lớn những lời thơ nghe như những lời thông báo buồn tẻ. Christian không buồn lắng nghe, bập bẹ những tiếng thình thịch, thay vì đứng nhìn cánh cửa ra vào chàng nhìn ra cửa sổ để tìm Maddy.

Nàng không đến cả ngày.

Sự xấu hổ cùng cực, vì cái đó mà nàng có thể tránh chàng và chàng lại không thể tìm ra nàng, ý định nhún nhường nàng của chàng lại quay ra chống lại chính chàng.

Tệ hơn nữa, chàng đã thức dậy với một cơn đói. Chàng đã mang nó cùng chàng vào căn phòng nhỏ này: một cái ôm, cơ thể nàng ở giữa chàng và cánh cửa đang đóng. Chàng mang cái gì đó mà chàng muốn và không thể có, không với ý nghĩ của chính chàng. Và không còn gì khác để nghĩ tới, không sao lãng được mọi thứ một cách dễ dàng như chàng vẫn luôn làm trước đây – ngu ngốc cầu xin một người đàn bà mà chàng không thể chạm tới…chàng đã từng cứ thế tìm đến một người luôn sẵn sàng. Nhưng giờ thì không có một người thay thế sốt sắng nào cả. Chỉ có một khát khao mới, sắc bén như một nhát dao đâm vào lưng chàng. Chỉ còn lại cái cách ngọt ngào mà nàng đã để chàng làm, và trả lời chàng.

Chàng sợ là nàng sẽ không muốn quay trở lại. Chàng bị theo dõi, bị buộc vào giường. Khỉ đột bước lùi ra. Bóng tối trùm xuống. Chàng vẫn quan sát, và nàng vẫn không tới.

Nàng quá xấu hổ, lần đầu tiên nàng phải quay lưng mà không nhìn vào chàng một lần nào. Nàng đi vào căn phòng nhỏ, lột vỏ, ga giường và rời đi.

Đó là buổi sáng. Buổi chiều, lịch phân công là nàng phải đưa chàng ra bên ngoài dạo chơi.

Nàng thầm cầu trời sẽ đổ mưa, sự nhút nhát một cách keo kiệt và sự bướng bỉnh mà Chúa không nhìn thấy để điều chỉnh cho vừa ý. Ngày hôm nay vẫn còn và thời tiết không thay đổi, vẫn ấm áp, bầu trời nhiều mây và xanh ngắt mà không cần phải xác định. Nàng đi bộ từ phía khung cửa đầy nắng của căn phòng ăn để đi xuống khu hành lang, lưỡng lự trước khi nàng đi tới ô cửa nhỏ trên cánh cửa phòng chàng.

Trái tim nàng đập liên hồi. Nàng vẫn có thể quay lui, Cô nàng Lý lẽ thì thầm; nàng sẽ vào một cách lặng lẽ đến mức Jervaulx không thể nghe thấy tiếng nàng. Nàng có thể để chàng ại đây và kết thúc với lòng kính trọng hết sức bí mật của nàng.

Tất các các bệnh nhân khác đều im lặng – bên ngoài để hít thở không khí hoặc đơn giảm là im lặng. Di chuyển một cách nhẹ nhàng, nàng đảo mắt xung quanh khung cửa.

Chàng đứng ở chỗ cửa sổ, nhìn ra ngoài, một bàn tay đặt trên song sắt, các ngón tay chàng hơi nắm lấy chúng. Và đột nhiên nàng thấy là thật tội lỗi làm sao khi giam giữ chàng ở đó trong căn phòng tối lờ mờ, trong khi trách nhiệm của nàng đối với Chúa và với anh họ Edward – với Jervaulx – là đưa chàng ra ngoài ánh sáng mặt trời kia.

Nàng tra chìa khóa của nàng vào ổ khóa. Chàng quay lại. Trong một thoáng chàng nhìn nàng, một cái nhìn không thể đo lường được – vô hạn giữa họ.

Trách nhiệm không còn ở chỗ của nó nữa. Màu xanh nóng bỏng, đôi mắt của chàng; hàng mi đen sẫm; đường nét của gò má và miệng chàng thật mạnh mẽ và rất có phong thái. Một sự huyền bí. Sâu thăm thẳm và nhấn chìm mọi thứ, xuống mãi, xuống mãi, cách mà nó đi vào các  những giấc mơ.

Chàng là người phá vỡ nó, giấu nó đi bằng đôi lông mi đen và một cái nhìn buồn bã quay đi. Khi nàng đi vào căn phòng, chàng quay lưng khỏi nàng, như thế nên có một khoảng cách nhất định giữa họ.

“Tôi tới để đưa anh đi dạo trong vườn,” nàng nói, với cử chỉ hơi hướng ra cửa.

Một nụ cười uể oải làm cong đôi môi chàng. Chàng không nói gì.

“Đi dạo. Vườn.” Nàng giữ cánh cửa mở ra. “Anh có đi không?”

Chàng chìa tay ra một cách lịch sự, như thể mời nàng đi trước chàng.

Christian tôn trọng sự kín đáo của nàng, không cố ép nàng ở lại quá gần chàng. Chàng để nàng dẫn đường, đi phía sau nàng trên con đường lát sỏi đầy hoa hồng.

Nàng di chuyển một cách nôn nóng, chạm vào một bông hoa, giãn căng chiếc váy đen của nàng khi nghiêng người nhặt những chiếc lá rơi và ngắt một nhánh cỏ dại. Những bông hoa phong phú, nở rộ, trút xuống cả cơn mưa những cánh hoa sau một cái chạm.

Chàng nghĩ là nàng có thể ngả nghiêng theo cách đó, đổ hoàn toàn chỉ một lần trong tay chàng, một dòng chảy mềm mại đầy hứa hẹn giữa các ngón tay chàng. Những bông hồng rạp những cái đầu nghiêng nghiêng của chúng, rung rinh, nhưng nàng lại hoàn toàn nghiêm trang và đen một cách cứng nhắc, chìm sâu vào bên trong cái mũ của nàng, đến mức chàng không thể nhìn thấy gương mặt của nàng trừ khi nàng nhìn thẳng vào chàng.

Vẫn vậy, nàng làm cho nó thật đơn giản. Nàng đi dọc xuống con đường tới một cái cây ở góc đường,  cái cành bên dưới nó đầy những cánh hoa khô héo từ một dây leo màu đỏ uốn cong ở phía trên. Nàng không ngồi xuống; nàng xem xét kỹ những bông hoa như thể nó là một công việc quan trọng mà nàng cần phải làm. Christian không phải làm bất cứ thứ gì, chàng chỉ di chuyển xuống con đường dẫn ra, bị bao bọc hai bên bởi những bụi gai.

Nàng nhìn xung quanh. Chàng thấy là nàng đã nhận ra điều đó.

Nàng trông sợ hãi và nín thở. Một cành hoa đỏ tươi rơi xuống, tránh cái vành mũ của nàng và đậu trên vai nàng.

Cái mảnh đỏ thẫm nằm ở dó, gần với đường cong tai tái nơi cổ họng nàng, giữa cổ áo cứng đờ và dải tóc được túm chặt lên của nàng. Christian với ra và tóm lấy cành hoa giữa các ngón tay chàng. Nàng cứng người lại, hít thở như một chú nai con đang hoảng sợ. Chàng nấn ná một lúc, tay chàng lưỡng lự gần má nàng, không hẳn là chạm vào – không thực sự, chưa – một lời gợi xa xôi, một sự dè dặt mật thiết như một nụ hôn.

Màu sắc ùa lên hai má nàng. Sự mong chờ. Hai mắt nàng, đôi mắt màu nâu lục nhạt đang thẫm vàng lại bên dưới hàng mi dầy; mắt hàng ánh lên vẻ sợ hãi và lo lắng.

Chàng bước lùi lại và để nàng tự do.

Cúi đầu, ẩn mình bên dưới cái vành mũ của mình, nàng nhanh chóng vượt qua chàng. Christian quay người phía sau nàng, mỉm cười với chính chàng.

Tự do…..với sự đồng tình của chàng. Chàng vẫn còn cái quyền lực lớn lao đó – rằng chàng có thể giữ nàng ở đó và hôn nàng, phủi những cành hồng với một cái chạm tay.

Dù sao thì nàng đã không nấn ná ở khu vườn hồng kín bưng đó mà đi nhanh tới cổng. Christian đi theo, thong thả, giữ một khoảng cách giữa họ. Bên ngoài cánh cửa khu vườn là một cái sân lớn với lác đác những bệnh nhân tâm thần và người trông giữ. Gần nhất là một người đàn ông bị điên, kẻ vẫn hay lẩm bẩm ngang qua khu hành lang từ căn phòng của Christian, gã Khỉ đột ở đằng sau với bàn tay đặt trên cái dây buộc chặt khít ở vai của kẻ bị bệnh.

Christian không thích cái sân này. Có phải là quái vật, những con thú ở rạp xiếc đâu mà để bị  kéo đi xung quanh làm trò với chiếc dây xích như vậy. Chàng dừng lại bên trong cánh cổng, sắn sàng để chống đối, nhưng Maddy đã đi mất.

Dũng khí của chàng bốc hơi. Chàng đứng nguyên một chỗ, cố gắng tìm kiếm nàng. Gã Khỉ đột và gã tâm thần tiến tới, mệt mỏi lê bước xung quanh con đường. Gã bệnh nhân đang lúc lắc cái đầu, kéo dây cái buộc, ú ớ những từ ngữ trong câm lặng. Gã Khỉ đột cúi xuống gần tai gã và nói cái gì đó. Người đàn ông tâm thần nhìn Christian, lùi lại nửa bàn chân, đôi mắt hoàn toàn trống rỗng, nhìn chằm chằm vô định, đông cứng lại.

“Timms,” Khỉ đột sắc giọng nói khi họ đi ngang qua chàng. “Thi hành nhiệm vụ.”

Christian nhìn phía sau của gã trông giữ, và trong một thoáng chàng nhìn thấy bóng dáng Maddy. Rồi một tiếng rú lên – và một lực rất mạnh đánh vào chàng từ một chỗ nào đó, đẩy văng chàng xuống, cơn đau xuyên qua chàng, trong lúc những bàn tay xé toạc áo khoác ngoài và cổ áo chàng, kéo cổ áo chàng trong một cái xiết mạnh bóp nghẹt cổ chàng. Tên điên đang gào thét phía trên chàng, miệng hắn mím lại, nện nắm đấm của hắn vào đầu và mặt Christian.

Christian đánh lại, tay chàng đặt trên quai hàm của gã điên, các ngón tay đẩy nó lên, lăn mình bật dậy với lực đẩy khiến cơn đau xuyên qua chàng. Chàng đập, một cú đánh mạnh vào mặt của gã điên mà không kiểm tra hắm. Hai bàn tay nắm chặt như muốn xé toạc cổ họng của Christian, quờ quạng tìm một điểm tựa.

Gã đàn ông rít lên, các ngón tay của hắn xiết lại trên cổ Christian, kéo chàng xuống, cố gắng găm những chiếc răng của hằn vào bất cứ chỗ nào hắn với tới. Christian bị lôi mạnh trở lại trên hai đầu gối chàng và khóa hai nắm đấm lại, vung vẩy ở quai hàm của gã tâm thần.

Phản lực của nó xuyên qua hai cánh tay chàng, làm cho sức ép trên cổ họng chàng lơi lỏng ra một chút.. Christian lại vung lên. Cú đấm lạnh lùng hạ gục gã tâm thần. Christian vẫn quỳ gối; chàng vẫn đánh, một bên hông chàng đau nhói, hít thở nặng nề và nện vào cái thân hình vẫn còn nằm bên dưới chàng. Chàng ghét gã điên, ghê tởm hắn, muốn thoát khỏi cơn ác mộng này bằng việc đánh để nghiền nát gã đàn ông này ra.

Nhưng gã Khỉ đột đã tới – một sự ngạc nhiên, một cách am hiểu từ một chỗ nào đó không rõ – hai bàn tay nặng nề kéo Christian đứng lên, mọi người chạy về phía họ. Chàng hoàn toàn lạc mất Maddy. Cơ thể chàng bốc lửa, đau đớn. Chàng ném thấy vị máu. Để tôi một mình! Chàng bị bốn kẻ trông giữ kéo ra khỏi gã tâm thần. Maddy! Khi nàng cuối cùng cũng xuất hiện lại là một cú sốc khác – nàng không ở đó, và rồi nàng ở đó, và chàng chỉ có thể nhìn chằm chằm vào nàng với lời buộc tội đã để ta lại một mình giữa đám đông, Maddy! Bỏ ta lại với cái này, bỏ lại một con vật bảo vệ những con vật chiến đấu bằng nắm đấm và răng đầy man dợ! Chết tiệt nhà cô, chết tiệt cô, cô nàng Maddy! Đã bỏ rơi ta!

Maddy đứng đó không nói năng gì. Cái nhìn chăm chú của chàng hướng vào nàng hoang dại, quai hàm của chàng chảy máu do cuộc xô sát, phía trước áo chàng rách ba chỗ và rơi lủng lẳng khỏi thân áo. Larkin đứng lùi lại và cho phép những người khác đẩy chàng về phía ngôi nhà.

“Cô đã để cho hắn cách quá xa cô đấy, quý cô,” tên quản lí cộc cằn nói.

“Ôi, chúa ơi,” nàng nói.

“Hắn đã đi đằng sau bệnh nhân của tôi như một con chó bun. Không bị khiêu khích. Cô đã nhìn thấy hắn đánh rồi chứ?”

Maddy đã không nhìn thấy nó bắt đầy; nàng chỉ mới quay vòng trở lại khu sân chơi với bước chân vội vàng khi tiếng kêu thất thanh của gã đàn ông vang lên, đủ to để làm đông hết máu lại. Họ đang lăn lộn một cách bẩn thỉu và phải – Jervaulx đã đánh hắn, đấm túi bụi, kể cả sau khi gã đàn ông tội nghiệp đã bất tỉnh.

“Không cần cho bác sĩ biết về chuyện này đâu, thưa cô.”

Maddy vẫn hầu như không thể nói năng gì.

“Chúng ta phải tự trông giữ những cái này thật cẩn thận, những người phục vụ. Một trong số chúng ta với người khác. Đừng để hắn cách quá xa cô một lần nữa.”

“Không,” nàng thì thầm, nhìn theo khi họ cưỡng chế Jervaulx đi qua cánh cửa.

Larkin đặt bàn tay lên vai nàng. “Cô thấy lí do tại sao chúng ta không mặc những bộ quần áo tử tế cho các bệnh nhân rồi đấy, cô gái.” Anh ta mỉm cười. “Chúng ta biết cái mà chúng ta đang làm ở đây. Nói cho tôi biết xem nếu chúng ta không làm.”

Ngài William, người đàn ông mà Jervaulx đã đánh, đã tỉnh lại và bị trói lại trong nhà thương, lặp đi lặp lại, “Jesus là quỷ,” thì thầm không ngừng một cách dữ dội. Jervaulx đang ở trong phòng của chàng, tay bị xích lại, ngực để trần ngồi trên giường với độc chiếc quần ống túm và dải băng ở xương sườn cho phải phép. Maddy đẩy cánh cửa nặng nề đằng sau nàng và đứng gần chàng.

“Tại sao?” Nàng hỏi.

Chàng nhìn lên nàng, đẹp đẽ và hoang dại, mái tóc chàng bết bẩn, gương mặt vẫn còn dính máu.

Nàng liếm môi. “Tại sao ngài lại đánh hắn?”

Chàng khẽ rên lên, lắc đầu. “Giết!

“Không. Không – Tôi không tin điều đó. Ngài không thể nào muốn giết hắn được. Tại sao ngài lại tấn công hắn?”

Chàng nhìn nàng như thể nàng là một ảo ảnh huyền bí nào đó, rồi lại lắc đầu, nhìn xuống.

“Hiểu không?” nàng hỏi.

Chàng lắc đầu, cúi xuống thấp hơn.

Maddy quỳ xuống. “Tôi muốn hiểu rõ,” nàng nói chậm. “Hãy cho tôi biết lí do đi.”

Quai hàm chàng đanh lại. “Giết!” Chàng nhướng mày, một cái nhìn chóng vánh, một sự khẩn nài. “Tttt…tôi.” Chàng tạo một nắm đấm và đánh vào ngực mình như thể chàng đang đâm con dao vào đó. Miệng chàng mím lại trong một cơn đau âm thầm. Chàng quay mặt khỏi nàng.

Nàng không biết đó là một câu trả lời hay là một lời bào chữa. Với một cử động không chắc chắn, nàng với ra và chạm vào thái dương chàng, vén mái tóc ra khỏi gương mặt đang cúi xuống của chàng. Chàng nao núng như thể nàng ngạc nhiên về chàng; rồi sau một khoảnh khắc chàng thư giãn với nó, nghiêng đầu áp vào tay nàng.

“Sẽ ổn thôi,” nàng thì thầm.

Chàng phát ra một âm thanh, nửa giống một tiếng cười lạ lẫm, và lại lắc đầu. Chỉ có thể cảm nhận được, cơ thể chàng lắc lư, giống như một cái cây mạnh mẽ trong cơn gió – một cái lắc lặng lẽ, quá sâu cho các từ ngữ.

“Để tôi lau mặt cho ngài nhé.”

Chàng không phản ứng gì. Maddy đứng lên và đổ nước từ chiếc bình thiếc vào chậu rửa. Chiếc khăn tắm sạch sẽ – nàng đã mang nó theo bên mình. Nàng lại quỳ  xuống và bắt đầu lau vệt máu trên gương mặt chàng. Chàng nhắm mắt lại. Khi nàng kết thúc, nàng cầm lấy tay chàng và lau hết đất bẩn từ những vết cào xước trên đó.

Nàng đứng lên. Chiếc còng tay lắc lư khi chàng đặt cánh tay quanh hông nàng và nghiêng mặt chàng tựa vào nàng. Sợi xích đè ngang qua chân sau của nàng; cổ tay và những ngón tay của chàng ấn vào mạnh hơn. Nàng đặt tay lên vai chàng.

Trong một lúc lâu, họ cứ giữ tư thế đó. Có lẽ sẽ là suốt đêm nếu không có tiếng gõ cửa lớn đập vào cánh cửa gỗ nặng nề

Larkin đứng bên ngoài các song sắt. “Bác sĩ đang tìm,” anh ta thông báo ngắn gọn. “Tôi tới để đưa anh ta xuống khu biệt giam cho tới sáng mai.”

Sau bữa sáng Maddy bị gọi tới phòng của anh họ Edward. Anh ngồi ở bàn làm việc, với một quyển sổ ghi chép lớn đang mở và một cây bút chì trong tay. “Chuyện này sẽ không xảy ra,” anh nói. “Ta đã làm hỏng rồi.”

“Cháu xin lỗi.” Nàng thật thà nói. “Cháu đã tự cho phép mình đi quá xa khỏi anh ta.”

“May là ngài William có vẻ đã không bị tổn thương nghiêm ttrongj. Gia đình ông ta có mối quan hệ với gia đình Huntingtons, của Whitehaven, cháu biết đấy. Và ngài công tước…. ồ- anh ta gần đây có chiều hướng thích gây tổn hại. Giờ anh đang băn khoăn không biết có phải những chiếc xương sườn đó là gãy trong một cuộc ẩu đả thay vì là một tai nạn không.” Ông trao cho nàng một cái nhìn dò hỏi, như thể nàng có lẽ đang che giấu cái gì đó.

“Ồ, không. Chính Jervaulx đã chỉ cho cháu thấy là một chiếc ghế đổ mà.”

“Chuyện đó thì có thể, có thể. Lại nữa…Larkin đã chậm báo cáo về chuyện này – và cháu cũng thế, cháu gái. Ta e là ta phải kiểm tra cả hai thôi.”

Nàng vẫn cúi đầu, đón nhận lời khiển trách một cách nhẹ nhàng đó. Ông viết vào quyển sách.

Sau một thoáng, bác họ nàng tiếp tục. “Các báo cáo của cháu đã được xác thực. Ngài công tước không gây ra cho cháu bất cứ sự bạo lực nào chứ?”

Maddy không ngước mắt lên. “Không hề có chút bạo lực nào.”

“Cháu không phải là không thoải mái với anh ta sao?”

Nàng ngẩng đầu lên. “Ngài ấy không hề có tí bạo lực nào với cháu cả.”

“Rồi, ta tin là chúng ta phải hạn chế hành động của anh ta trong một thời gian. cháu sẽ tiếp tục chăm sóc anh ta, nhưng với những hạn chế hoặc là một người phục vụ nam hiện diện. Chúng sẽ xem xét tình hình đó tiến triển không. Anh cảm thấy nó sẽ tốt đẹp. Thật ra, anh thấy ngạc nhiên khi thấy bản báo cáo là ngài Christian lại bị kích động ở cuộc xô sát hơn là ngài William đấy, người lúc nào cũng ở trong trạng thái cực điểm tồi tệ trong hai tuần lễ vừa qua.” Một lần nữa, ông lại trao cho Maddy cái nhìn dò hỏi.

“Cháu không nhìn thấy ai đã kích động chuyện đó,” nàng nói.

“Lần tới, cháu sẽ phải cẩn thận hơn.”

“Vâng. Cháu sẽ làm thế. Cháu rất xin lỗi.”

Categories: BOOK SHOP, Flowers from the storm, Truyện dài | Tags: | 3 phản hồi

Điều hướng bài viết

3 thoughts on “Những bông hoa trong bão – Chương 10.cont

  1. khicon2004

    Thanks. Welcome back.

  2. Cảm ơn Bạn nhiều

  3. Cám ơn hai ss đã vào ủng hộ,😀.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: