Những bông hoa trong bão – Chương 14.cont


Chương 14 (tiếp)

Tất cả bọn họ đều ở cùng với nhau, nhà Trotmans, Phu nhân Marly và công tước phu nhân, khi Maddy bước vào phòng cùng với Jervaulx. Phu nhân Marly, vẫn ngồi nguyên ở ghế, mở lời, “Jervaulx – Ông và Bà James Trotman.”

Người cha, một quý ông mạnh khỏe khá khác biệt, da dẻ hồng hào, đi lên phía trước ngang qua tấm thảm một khoảng. Ông chìa tay của mình ra.

Jervaulx nhìn vào bàn tay đang chìa ra, rồi nhìn lên gương mặt của người đàn ông, và hơi nhẹ gật đầu. Bàn tay của Trotman rơi xuống.

“Thưa ngài.” Ông đáp lại với một cái gập người xuống thấp theo đúng nghi lễ, nhanh chóng khỏa lấp sự ngượng ngịu. “Tôi rất vinh dự. Cho phép tôi đại diện cho vợ tôi – ” Ông hơi quay lại. Vị phu nhân, rất đẹp và nhỏ nhắn, khẽ nhún gối. “Và đây….đây là con gái tôi Anne.” Với một cử chỉ hiền hậu, ông chỉ tay về phía cô gái. “Annie, đừng tụt lại phía sau như thế. Hôm nay con bé hơi nhút nhát – có lẽ ngài sẽ thứ lỗi cho nó trong hoàn cảnh này, thưa ngài. Tới đây, con yêu, và tự mình chào hỏi công tước đi.”

Anne Trotman vâng lời, rời khỏi vị trí bên hông của mẹ cô với gương mặt cúi thấp. Khi cô đi tới chỗ cha mình, cô nhìn lên một cách nhanh chóng, và rồi lại nhìn xuống, hạ người xuống trong một cái nhún gối chào thật sâu. Với một cái nhìn lướt qua, Maddy thấy cô gái này rất trẻ, trông cũng xanh xao như Phu nhân Marly, nhưng hai má cô nàng cũng hồng hào như hai trái táo giống cha cô, vẻ hồng hào quái dị trên một gương mặt nhìn thoáng qua thì quá tròn để được gọi là đẹp, nhưng vẫn rất dễ thương. Tóc vàng, được búi thành quả táo xanh với những rải ruy băng và các viền đăng ten trắng, trông cô hệt như một con cừu non hoảng sợ so với cái vẻ hùng mạnh như một con sói đen của Jervaulx.

Maddy quan sát chàng đánh giá cô gái, mái tóc được búi rất công phu của cô, hai ống tay áo bồng, cái eo nhỏ nhắn. Quá trẻ, Maddy nghĩ – cô nàng có thể còn chưa tới 17 tuổi.

Công tước điềm tĩnh. Chàng đáp lại cái nhún chào của cô với một cái cúi chào đúng kiểu và vẻ lịch thiệp không chê trách gì được. Chàng đứng thẳng lại, vẫn quan sát cô gái qua hàng lông mi dài.

“Cô ấy là một cô gái rất dễ thương phải không, Christian? Một cô gái mộ đạo.” Công tước phu nhân khẽ nói. “Cả bà Trotman và con gái đều rất năng nổ trong Hội xây dựng nhà thờ.”

Phu nhân Marly dò dẫm chiếc gậy của bà và nặng nề đứng lên. “Ta tin là Ngài Trotman đang mong được thăm quan thư viện,” bà thông báo. “Chúng ta hãy để những cô cậu trẻ tuổi này lại để chúng tự tìm hiểu lẫn nhau nào. Cô Timms – cô sẽ ở lại đây. Rung chuông để gọi đồ đi.”

Maddy vui với công việc cỏn con này, vì nó tạo ra cho nàng vài việc để làm. Phu nhân Marly đắc thắng với sự miễn cưỡng rời đi của công tước phu nhân bằng việc nhấn mạnh rằng bà cần có cánh tay của người chị dâu để giúp bà đi ra cửa, và gia đình Trotman cũng nối bước đi ra trong sự khuất phục một cách tự nguyện. Khi họ đi qua chàng, công tước trao cho mỗi người một cái gật đầu xác nhận, một cái nhếch miệng đầy mỉa mai.

Cánh cửa đóng lại. Jervaulx quay lại và đi tới chỗ cửa sổ. Chàng đứng ở đó, nhìn ra ngoài.

Cô gái cũng đứng đó, hai má cô đỏ lên, hai tay xoắn lấy nhau và nhìn trân trối xuống sàn nhà.

“Cô ngồi xuống chứ?” Maddy hỏi, thấy bản thân mình giống chủ nhà.

Anne Trotman hé nhìn nàng. Cô nhìn nhanh về phía công tước và ngoảnh đi. “Vâng,” cô nói, gần như chỉ là thì thầm chữ đó.

Maddy sắp xếp hai chiếc ghế gần chỗ lò sưởi, và đặt một cái cho chính mình hơi ở phía đằng sau. Cô gái ngay lập tức bắt đầu chọn lấy một cái ngồi cách khỏi hai chiếc còn lại.

“Xin mời,”  Maddy kiên quyết nói, xác định rằng Jervaulx và hôn thê của chàng nên biết rõ về đối phương nhiều nhất có thể trước khi dấn thân vào 1 cuộc sống chung hoàn toàn với nhau. “Hãy ngồi chiếc ghế này. Chiếc gần chỗ lò sưởi ấy.”

Anne Trotman miễn cưỡng đi tới chiếc ghế mà Maddy chỉ. Cô ngồi thẳng lưng, gương mặt cúi thấp, hai tay cô nắm chặt. Maddy nhìn về phía Jervaulx, đang chỉ nhìn lại nàng nhếch miệng cười mỉa mai. Nàng khẽ cau mày với chàng, hất cằm gợi ý chàng ngồi vào chiếc ghế còn lại. Chàng nhướng mày và đứng nguyên không di chuyển, lạnh lùng thách thức, từ chối bất cứ nghĩa vụ nào.

Maddy ngồi xuống chỗ của nàng. Nàng phải hơi cúi người về phía trước để quan sát biểu hiện của Anne Trotman. “Tôi là Maddy Timms,”  nàng nói.

Cô gái gật đầu. Cô ta trao cho Maddy một cái nhìn e dè và rồi lại hạ thấp ánh nhìn xuống lòng mình.

Thật hay, trà đã được mang tới. Nó tạo ra một sự xao lãng trong tình cảnh này, khi Maddy rót trà và hỏi về sữa và đường. Quý cô trẻ tuổi này không cầm tách trà.

“Tôi e là tôi – không thể ăn được,” cô gái nói bằng giọng nhỏ xíu.

Maddy chuẩn bị một tách trà và đưa nó cho Jervaulx. Chàng nghiêng người tựa vào những tấm rèm cửa sổ, cầm lấy tách trà nhưng không uống.

Nàng quay trở về ghế của mình. Sự im lặng kéo dài. Maddy thấy hối tiếc về khả năng kém cỏi của nàng trong việc dẫn dắt cuộc trò chuyện.

“Công tước rất thích toán học,” cuối cùng nàng nói.

Cô gái trẻ nhìn nàng như thể nàng đang nói bằng thứ ngôn ngữ nào đó ở Châu phi.

“Ngài ấy và cha tôi đã phát triển một môn hình học mới,” Maddy ngoan cố tiếp tục nói. “Họ đã nhận được một lời khen thưởng của Tổ chức Hình học Giải tích. Cô cũng thích toán học phải không, Anne Trotman?”

Cô gái nhấp nháy mắt. “Không hẳn.”

“Tôi có thể đưa cho cô vài quyển sách về đề tài này. Nó có thể là một niềm vui cho những người kết hôn với nhau để hiểu biết về những sở thích của người kia, đúng không? Bản thân tôi là một người làm vườn. Cô thích làm gì?”

Anne Trotman liếm môi. “Tới các buổi khiêu vũ,” cô ta nói. “Và khiêu vũ. Mặc dù – tôi chưa từng làm bao giờ. Tôi chưa từng rời khỏi nhà. Mẹ nói – là giờ tôi sẽ ra ngoài khi…” Cô ta bắn một cái nhìn về phía công tước và ngoảnh đi. “Sau đó.” Cô hơi ngẩng đầu một chút. “Tôi sẽ được xuất hiện ở các buổi lễ, với một bộ váy dài bằng satin và một đoàn tùy tùng. Tôi sẽ cài những chiếc lông vũ trên tóc và những viên kim cương.”

Maddy đứng lên. Cô đi nửa đoạn đường tới chỗ Jervaulx, dừng lại và nói rõ ràng, “Anne Trotman thích khiêu vũ ở buổi khiêu vũ.”

Chàng nhìn lên từ việc nhìn ngắm kỹ càng chiếc tách trà của mình.

“Nhảy,” Maddy lặp lại. “Anne Trotman thích khiêu vũ. Cô ấy thích các buổi khiêu vũ.”

Jervaulx nhướng mày một cách sửng sốt, hơi cường điệu với thông tin này.

Maddy quay về phía quý cô trẻ tuổi chỗ lò sưởi. “Công tước đã bị – ốm thật sự. Nếu cô nói chậm thôi và rõ ràng thì ngài ấy có thể trò chuyện với cô.”

“Anh ta bị điên phải không?” Anne Trotman hỏi một cách kích động. “Hôm qua em gái anh ta đã nói vậy – cô ta nói với tôi là anh ta gần như đã giết chết một gã người làm!”

“Ngài ấy không bị điên.”

Cô gái run lên. Cô ta khẽ kêu lên,”Họ đã đưa anh ta vào một nhà thương điên ! Anh ta đã bị trói lại ! Đó là sự thật phải không ?”

Maddy mím môi.

“Đó là sự thật!” Anne Trotman buông chiếc cốc của cô ta xuống khay và đứng lên, quay sang Maddy. “Tôi có thể thấy điều đó trên gương mặt cô!” Cô ta nhìn ra sau về phía Jervaulx. “Thật là ghê rợn. Tôi không muốn trò chuyện với anh ta. Tôi không muốn anh ta chạm vào tôi.”

“Vậy có lẽ cô sẽ không đồng ý kết hôn với ngài ấy,” Maddy lặng lẽ nói.

Anne Trotman dứt mắt khỏi Jervaulx. “Mọi người nói là tôi phải làm điều đó.”

Maddy không thể giúp cô ta không tuân theo, hay thuyết phục cô chống lại tính toán của cha mẹ mình; nó thật xấu xa. Nàng chỉ có thể hy vọng là đứa trẻ này sẽ tìm được cách riêng của mình bằng ý chí.

“Tôi phải làm. Tôi sẽ là một nữ công tước,” cô ta nói. “Một nữ công tước.”

Jervaulx mỉm cười, một nụ cười khinh bỉ chậm chạp. Chàng rời khỏi khung cửa sổ, đi qua Maddy, tạo ra một dáng đi hiên ngang thong thả về phía Anne Trotman khi cô nàng lùi lại để tránh, đôi má hông hào của cô ta càng đỏ bừng lên tương phải với màu trắng.

“Đừng!”  cô nàng lùi lại đụng vào một chiếc bàn mạ vàng. “Đừng chạm vào tôi! Cô Timms!

Công tước tóm lấy cằm cô ta thật chặt giữa các ngón tay chàng. Chàng khiến cô ta nhìn thẳng vào mặt mình, giữ cô ta ở đó khi cô ta thở hổn hển trong sự kích động hoảng loạn. Chàng chạm vào cô ta, xòe bàn tay chàng ở chỗ chiếc khăn quàng bằng duy băng rộng bản, các  ngón tay chàng mạnh mẽ và tối đen trên nền vải satin trắng. Lòng bàn tay chàng di chuyển lên trên trong một sự khám phá lặng lẽ, lờ đi tất cả các li tấc và cổ áo xếp nếp viền quanh ngực của cô nàng theo cái kiểu rõ là hư hỏng.

Khi cô ta cố để tránh sang bên cạnh, chàng tóm lấy cánh tay cô ta. Chàng buộc bản thân áp sát cô ta, toàn bộ cơ thể chàng giống như một cái rào chắn đè nghiến vào cơ thể cô ta. Cô gái rùng mình, thở hổn hển.

“Anh thật khiếm nhã!” cô ta thổn thức. “Để tôi đi!”

Chàng giữ nhanh lấy cô ta bất chấp sự căng thẳng của cô. “Chạm….khi…..vui.”

Những câu chữ của chàng thâm nhập vào làm cô ta cứng người lại.  Cô ta cố giữ lấy nhịp thở, nhìn chằm chặp chàng như một con thú bị tê cứng lại. Maddy bước tới.

“Jervaulx,” nàng nói.

Chàng để Anne Trotman đi. Cô ta nhoài sang bên cạnh, vuốt lại đống lụa là và các dải ruy băng như thể cô ta đã làm bẩn nó. Ném một cái nhìn điên cuồng không nói lên lời về phía Maddy, cô nàng nhấc váy và vội vã rời khỏi phòng. Cánh cửa đóng lại đánh ruỳnh một cái.

“Anne Rose Bernice Trotman.” Nắm tay phải của chàng mở ra và nắm lại một cách nhịp nhàng. Chàng nhìn về phía cô nàng bên dưới hàng lông mi dày.

“Ngài đã cố tình làm cô ấy sợ.”

“Đồ chó cái,” chàng nói một cách rõ ràng. Một nụ cười xấu xa làm cong đôi môi chàng. Chàng với tới mặt lò sưởi và cầm một bức tượng Trung Quốc về một cô gái trẻ lên. Chàng thả nó trên mặt lò sưởi. Maddy giật mình với sự đổ vỡ đó, rồi bước về phía để ngăn chàng lại khi chàng lại với tới một thứ khác.

Đồ vật thứ hai vỡ tan trên mặt đá. Chàng cầm cái thứ ba lên, giữ nó một cách nghi ngại trong tay, chế nhạo nàng. Maddy khựng lại.

Chàng thả bức tượng nhỏ rơi xuống. Nó vỡ tan thành từng mảnh và văng vào chân nàng.

Của ta,” chàng nói. “Đập hết.” Chàng quét một lượt khắp căn phòng trang hoàng lộng lẫy. “Đập hết mọi thứ.

Maddy quay đi. “Tốt thôi! Ngài là công tước mà! Ngài có thể đập tan hết thảy!” Nàng liếc qua vai về phía chàng. Và giờ thì cô ta sẽ không kết hôn với ngài nữa, và ngài sẽ quay trở lại.”

“Anne Rose Bernice Trotman,” chàng nhạo báng, và gẩy một mảnh vỡ bằng chiếc bốt của mình.

“Họ sẽ gửi ngài trở lại.” Giọng nàng vút lên đầy xúc động. “Trở lại!”

Điều đó thu hút sự chú ý của chàng. Mắt chàng nheo lại, “Không.”

“Không kết hôn. Trở lại.”

Chàng quắc mắt. “Không… kê…..?”

Maddy phác một cử chỉ về phía cánh cửa nơi mà vị hôn thê của chàng vừa thoát ra. “Giờ cô ấy sẽ không kết hôn với ngài nữa!”

Lưỡng lự một lúc lâu rồi chàng nhìn chăm chú vào mặt Maddy …. và rồi đột nhiên bật cười lớn. “Không ư?” Chàng lắc đầu và ngã người xuống chiếc ghế chân vàng. “Điên….ghê sợ…chạm vào!” Chàng tạo một khuôn mặt biến dạng, đẩy lòng bàn tay tránh ra xa như Anne Trotman đã làm. Rồi lại bật cười, chua xót. “Maddy bé nhỏ. Nghĩ là không….kết hôn ư?”

 

Công tước phu nhân đi tới chỗ Maddy trong căn phòng thay đồ xa hoa rộng rãi, ngay khi bà ăn xong bữa tối của mình. Công tước phu nhân muốn họ cùng quỳ và cầu nguyện với nhau. Bà đọc một bài cầu nguyện dài, tạ ơn Chúa vì Quí cô Anne Trotman, và vì bác sĩ Timms, và các trợ lý của anh, Larkin và cô Timms, những người với sự cho phép của Chúa, không mang trong mình những thói tật của con người, đã khiến cho con trai dần hồi phục.

Maddy nhận ra rằng ý của bà là chấp nhận chuyện này như một sự thừa nhận cá nhân, điều khiến nàng cảm thấy không thoải mái và khuất phục. Sau lời tạ ơn cuối cùng, trong lúc nữ công tước đi lấy một chiếc ghế đơn trong căn phòng, Maddy đứng lên từ bên mé giường của nàng và ngồi lên cạnh của nó.

Công tước phu nhân xếp hai tay ngay ngắn trên lòng. “Cô Timms, tôi đã có một cuộc phỏng vấn dài với bác của cô, và tôi không ngại mà nói với cô là tôi không hề bị căng thẳng về việc con trai tôi phải được đưa ra khỏi sự chăm sóc ở Blythedale. Tôi nghĩ là cô phải biết ai là người phải chịu trách nhiệm, nhưng chúng tôi không nói thêm về điều đó nữa. Giờ tôi sẽ nói với cô, như tôi đã nói với bác sĩ Timms, là tôi đang cân nhắc về tính an toàn của phương thức chữa bệnh mang tính thử nghiệm đó.” Các ngón tay bà di chuyển một cách nhịp nhàng không ngừng nghỉ, như thể bà đang bấm các nốt trống trên một thanh nhạc cụ. “Công tước sẽ kết hôn; không nghi ngờ gì về điều đó. Đó là lí do duy nhất tôi cho phép kế hoạch này tiếp tục được thực hiện.  Nhưng nếu lại tái diễn bất kì một tình huống mất kiểm soát nào, thì bác sĩ Timms hãy tin rằng, như tôi đã nói, là con trai tôi sẽ phải quay lại trại tâm thần. Tôi nói điều này với cô là vì cô sẽ ở lại với chúng tôi cho đến khi lễ cưới kết thúc – thậm chí có khi là sau đó ít lâu nữa. Tôi tin là cô Trotman sẽ yêu cầu cô không rời đi cho đến khi cô ấy được thỉnh thị, điều mà tôi nghĩ là chúng ta có thể nhất trí rằng đó thật sự là cách khôn ngoan đối với cô ấy. Cô ấy có vẻ là một cô gái biết đứng đắn đối với độ tuổi của cô ấy; một cô gái tốt cho Christian. Tất nhiên, tôi chưa bao giờ nghĩ là – cô dâu của con trai mình – ” Bà mím môi lại. “Gia thế của cô ta không phải là cái mà bất cứ ai cũng có thể mường tượng được, nhưng bản thân chúng ta phải tin tưởng vào sự may mắn ở cô ấy, xét theo trường hợp này. Cô Timms, tôi không thế nói với cô là có bao nhiêu đêm tôi cầu nguyện là thằng bé nhìn ra được lỗi lầm của nó. Tôi không thể nói với cô – ”

Giọng bà nghẹn lại. Maddy ngồi lặng yên. Công tước phu nhân cúi đầu, những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má bà. Bà đột ngột đứng lên và đi tới cánh cửa thông với hành lang.

“Cô của nó – ” bà nói, quay mặt khỏi Maddy., “ – Phu nhân Marly chỉ nghĩ tới danh tiếng, nhưng từ sâu trong tim mình, tôi biết điều đó là quá sớm. Nó sẽ quay về. Tôi thực sự nghĩ là nó sẽ vậy. Blythedale đã đề ra cách tốt nhất về cư xử có đạo đức. Nó nên được chăm sóc ở đó. Có lẽ – dưới sự quản lý của bác sĩ Timms –  nó có thể ghé thăm vợ nó khi thích hợp.” Bà giữ tay nắm cửa và nhìn lại. “Đó sẽ là cách tốt nhất cho mọi người.”

“Phu nhân Marly đã hứa với ngài ấy khác,” Maddy nói.

“Ồ,” công tước phu nhân nói, “chúng ta sẽ xem xem. Chúng ta cứ thử chờ xem. Cô nhớ thông báo cho tôi về tình trạng tinh thần của nó đấy, cô Timms. Phu nhân Marly có những ý thích bất chợt của bà ta, nhưng tôi là mẹ nó. Tôi hiểu về những thứ tốt với nó hơn bất cứ ai. Tôi cảm thấy thực sự chắc chắn là tôi có thể làm cho cô Trotman đồng ý với tôi sau khi chúng kết hôn. Và rồi đó sẽ là quyết định của cô ta. Kể cả Phu nhân Marly cũng sẽ phải chấp nhận điều đó. Và cô Trotman quả thật là một cô gái thích hợp.”

 

Christian đứng đó và để bản thân được mặc quần áo cho đám cưới của mình: bộ lễ phục hoàng gia của chàng, lót vải nhung màu nâu bên trong, những chiếc khuy bằng bạc, một cái áo gi lê dài và vừa vặn với những mẫu trang trí nặng nề. Chiếc quần ống túm, mặt trong được thêu các đoạn cuối – và phủ lên toàn bộ chúng, những chiếc duy băng của Hiệp sĩ cao cấp và những huy hiệu bạc thể hiện Thứ bậc được đính ngang trên ngực. Những chiếc khóa đính kim cương nặng nề mang đậm tính phong kiến, cổ xưa.

Maddy đã sai lầm. Cô gái đó muốn là một nữ công tước quá tệ để xem xét.

Người điên ghê rợn. Điên được ra lệnh, thử và vướng vào xem: chàng giờ nằm trong tay họ; chàng không thoát được. Sự tước đoạt trắng trợn, chèn ép, cắt xén – không còn quyền hành – chết! – nhưng chàng không thể nhớ tới điều đó – sự sỉ nhục vẫn còn thiêu cháy chàng, cháy hừng hực và sự hổ thẹn vẫn còn hiện rõ trên làn da chàng.

Cô ta không muốn chàng chạm vào cô ta phải không? Khi cô ta vẫn còn là một con ngốc thò lò mũi xanh thì chàng gần như là đã xem thường tất cả mọi diện mạo ren rúa của váy áo, không cần phải tính toán, thỏa thuê nhảy nhót ở các buổi khiêu vũ và chết ngất với những lời ám chỉ.

Cô ta là định mệnh của chàng và luôn là vậy.

Chàng hiểu bà cô của mình. Đó là một giao dịch máu lạnh, rắc rối gia đình vượt ngoài những thiên hướng cá nhân của Christian – nó là bổn phận, kiên cố và không được miễn nhiễm – danh tiếng không thể phá vỡ 700 năm của dòng họ Langland.

Ngoài điều đó ra, còn vấn đề Lâu đài Jervaulx nằm trong tay những kẻ xa lạ. Nó là một nơi điên rồ, đánh mất chính bản thân mình, nơi khởi đầu, cái bỏ bọc quá chật hẹp (straitjacket) và xiềng xích.

Chàng nghĩ thấu đáo về nó, nhớ về nó hang đêm và cả cái đêm trước đó nữa, nằm trong chiếc giường của cha và ông chàng. Kết hôn, nối dõi, sinh người thừa kế; dòng máu của riềng chàng ở Jervaulx. Chàng không quen nhìn thấy bản thân mình trong cái guồng quay của cuộc sống đó; chàng luôn để nó lại cho những người phụ nữ trong gia đình chàng, những kẻ dường như lúc nào cũng bị ám ảnh với cái quan niệm đó.

Con đực với một con cái được mua. Chàng hình dung ra quý cô Trotman trên giường, thấy rõ kiểu chơi chữ về ngựa (horse pun) trong cái tên của cô ta. Miệng chàng cong lên: sự hài hước không đúng cách chứa đựng sự tàn khốc mà chàng cảm thấy.  Lí do quá ổn cho việc sợ hãi, nữ công tước-Trot-bê con; lí do quá ổn để rên rỉ.

Chàng sẽ ngủ với cô ta, sinh một đứa con trai – Chúa sẽ nhắc nhở chàng cái viễn cảnh xa xôi đó, chắc chắn rồi – và trở về Jervaulx với thằng bé đó. Cô ta có thể ở lại thành phố và nhảy nhót đến gẫy chân ra, mang cái danh nữ công tước đến khi cô ta chết. Và Maddy …. Maddy nhỏ bé chàng sẽ lấy. chàng không thể sống mà không có Maddy. Kim cương, những con mèo con, những nụ hôn, bất cứ cái gì chàng phải tặng cho nàng.

Là tín đồ giáo hữu phái, nàng sẽ không thích là một người tình; bản thân chàng cũng không thích điều đó, nhưng mang tính quyết định. Nó là cần thiết. Và chàng sẽ không lấy đi đức hạnh của nàng mà không đáp trả bất cứ cái gì, mọi thứ mà nàng muốn.

Họ có thể sống ở Jervaulx với chàng, nàng và cha nàng cùng với đứa con trai thừa kế của chàng. Và Christian nghĩ, với một sự hoang mang, là sẽ ổn thôi. Nó sẽ là một cuộc sống viên mãn. Khác biệt, hoàn toàn, từ cái mà chàng đã thấy trước; đang tồn tại song song, cũng như chàng là một nửa của chính chàng, nhưng là nửa tốt nhất mà chàng có thể bảy tỏ được vào lúc này.

Chàng cố nghĩ về những câu tuyên thệ đám cưới của chàng và không thể tìm được điểm bắt đầu. Nhưng điều đó cũng ổn cả. Khi chàng nghe về chúng, chàng có thể làm nó.

Tên hầu bắt đầu sửa sang lại chiếc áo của chàng. Christian nhìn vào hình ảnh của chính mình trong gương. Chàng cũng trông như một kẻ nửa người ở đó, không hẳn là người ở phía bên phải. Nó khiến chàng không thoải mái, và chàng nhìn đi chỗ khác.

Công tước.

Nữ công tước.

Chàng không muốn cô ta. Chàng hầu như không biết rõ về cô ta đủ để thấy ghét cô ta, nhưng chàng hình dung rằng cái ngày đó sẽ tới nhanh thôi khi chàng kết hôn. Chàng biết cả trăm người đàn ông, họ làm bất cứ thứ gì  để tránh phải về nhà với những bà vợ của họ.

Gã hầu của chàng vuốt nhẹ chỗ cầu vai chàng và đặt chiếc cọ xuống. Christian thấy bản thân đã sẵn sàng để trở thành kẻ thứ một trăm linh một dó.

Categories: BOOK SHOP, Flowers from the storm, Truyện dài | Tags: , , , , , | 10 phản hồi

Điều hướng bài viết

10 thoughts on “Những bông hoa trong bão – Chương 14.cont

  1. Anne Rose Bernice Trotman:
    “Thật là ghê rợn. Tôi không muốn trò chuyện với anh ta. Tôi không muốn anh ta chạm vào tôi.”
    -“Tôi phải làm. Tôi sẽ là một nữ công tước,” cô ta nói. “Một nữ công tước.”
    -“Tôi sẽ cài những chiếc lông vũ trên tóc và những viên kim cương.”:
    vậy sao ? Đối với cô ấy, hôn nhân chỉ để ghê sợ, phù phiếm , phô trương .
    .Anne Trotmanl chỉ là một cô gái có tâm hồn rỗng tuếch , Không có lòng nhân ái và tình người như Maddy . Maddy thơ ngây và dễ thương sẽ tốt cho hôn nhân của Christian hơn nhiều . Đau tim quá tieudang à . Cảm ơn Bạn nhiều lắm.

    • Em cũng thấy cô này chỉ là cái bình hoa di động thôi ss ạ,😀.

      Vừa đọc vừa tức, =)). Đoạn sau đọc còn đau tim hơn, nhưng đoạn sau nữa thì funny, ; )).

  2. Nếu đoạn sau đọc còn đau tim hơn . Mình sẽ uống thuốc trợ tim khi bắt đầu đọc chương mới của tieudang. Nếu như bạn không thấy mình comments có nghĩa mình đã…..
    Bạn cho mình hỏi : “Những bông hoa trong bão ” có bao nhiêu chương vậy ?

  3. 36 chương + 1 Epilogue. Vậy là vất vả cho tieudang rồi , bạn còn hơn nữa đoạn đường phía trước phải vượt qua.
    Mình thật sự cảm ơn tieudang rất nhiều . Cảm ơn Bạn đã cho mình biết rằng : ở trên đời này ,vẫn có những người bạn không tính toán thiệt hơn ,không màng công danh , lợi nhuận . Chỉ vì yêu thích và với kiến thức,trí thức mình có, đã dịch ra những tác phẩm hay của nhiều tác giả nổi tiếng . Đem đến cho bạn đọc Online có những phút giây hạnh phúc , thỏa mãn niềm mơ ước được đọc sách.
    Tiếng Anh của mình chỉ đủ để dịch tài liệu và giao tiếp trong ngành may mặc thôi. Không được như Bạn : Bạn không những giỏi Tiếng Anh , ngôn ngữTiếng Việt của Bạn cũng thật phong phú . Nên “Những bông hoa trong bão ” Bạn dịch ngày càng hay .

  4. Wow! Hôm nay tình cờ moko tìm ra trang này của tieudang ^.^

    Moko đọc bản tiếng Anh của cuốn này lâu rồi. Hồi đó tiếng Anh của moko vẫn còn kém nên không thể hiểu hết cái hay của tác phẩm, nhưng hôm nay vô tình đọc được bản dịch của tieudang cảm thấy thích vô cùng, đọc một lèo đến đây luôn. Và kìm lòng không đặng nên lại lôi bản tiếng Anh ra đọc tiếp ^.^

    Nhưng vẫn mong được đọc tiếp bản dịch của bạn🙂

  5. Hihi, nhờ bạn post bài bên TVE mà mình có dịp ghé thăm nhà bạn và gặp nhiều người quen quá, nào là chị Vangkieusa và bạn Moko nữa. CHỉ có điều mình chỉ có thể đọc mà không tham gia bình phẩm bản gốc như các bạn kia. Rất cảm ơn bạn. Chắc mình phải ghé thăm bạn mỗi ngày để đón đọc chương mới thôi!!!

  6. uyenki

    Hi bạn
    Cũng tình cờ mình biết nhà bạn , ghé nhà bạn, coi cọp bản dịch của bạn, và không biết nói gì hơn là cảm ơn bạn rất nhiều

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: