Những bông hoa trong bão – Chương 16.cont


Chương 16 (tiếp)

Trong lúc Jervaulx ngồi yên với một thái độ chống đối, chiếc ghế của chàng được kéo ra từ một chiếc bàn trong phòng lễ tân, chân chàng choãi ra, hai tay vắt ngang qua chiếc huân chương và chiếc đai, thì Maddy ghé sát anh chàng Quaker trẻ và kể lại một cách khó khăn. Richard Gill nhấp một ngụm bia và nhìn ngài công tước một cách trầm ngâm khi nàng kết thúc câu chuyện.

Jervaulx, ngồi ủ ê và bướng bỉnh, trừng mắt nhìn trả lại bên dưới hàng lông mi đen. Chàng đã không muốn đi vào căn phòng lễ tân này; chàng đã thử chống lại nàng, nhưng khi Maddy cự tuyệt việc bị ngăn lại thì chàng đã đi theo, không cho nàng di chuyển một bước ra khỏi tầm nhìn của chàng. Chàng không nói gì, và Maddy không thể biết là chàng hiểu bao nhiêu về điều mà nàng đang nói cho Richard Gill nghe, nhưng toàn bộ thái độ của chàng cho thấy lòng tự trọng bị phản bội của mình, như thể nàng đang xúc phạm chàng với cái mối liên hệ mới này.

Richard vẫn im lặng, một thoáng suy tư và ủ rũ. Maddy chờ đợi, vui mừng là lại gặp một người không nói năng vội vàng hay hành động nông cạn mà biết dành thời gian để cân nhắc, suy xét. Nàng hài lòng với cái biểu hiện suy tư của Richard. Gương mặt mạnh mẽ của anh phù hợp với cái mũ sâu rộng vành và chiếc áo khoác đơn giản hơn nhiều so với nhiều người lớn tuổi. better than did many a solemn elder’s.

Maddy chắc chắn là anh ta chưa bao giờ tham dự Cuộc gặp thường niên ở London, nơi mà Những người bạn gặp gỡ để trông nom công việc kinh doanh thông thường của họ và tổ chức những cuộc gặp gỡ hàng tháng và riêng tư hơn tùy theo yêu cầu công việc của họ. Cuộc gặp hàng năm tập hợp những gia đình Quaker trên toàn nước Anh. Nàng sẽ nhớ ra nếu như Richard Gill đã từng đại diện tham gia. Phụ nữ không bị yêu cầu phải tham dự trực tiếp ở Cuộc gặp mặt của nam giới để biết xem ai là người xuất chúng, ai không – và ai đã kết hôn hay chưa.

Điều hiển nhiên là nếu một người phụ nữ trẻ muốn kết hôn, cách tốt nhất là tham dự cuộc gặp hàng năm ở London, nơi mà một trong những trách nhiệm của người người quản lí Hội phụ nữ là quan sát để tìm ra những cặp đôi có khả năng kết hôn – một quy trình tự nhiên mà tự bản thân nó đã được đánh giá và được họ đưa ra cho phù hợp với những người chưa vợ khác trong cuộc gặp mặt. Maddy chắc chắn một điều là Richard Gill chưa từng được lưu ý của các chị em trong các cuộc gặp mặt nào, hôn nhân hay những cái khác. Cô lại không chắc chắn là công việc của anh ta là gì. Anh ta tới văn phòng thuê xe ngựa để lấy một chiếc hộp nhỏ bìa cứng mà anh ta dường như rất lưu ý để giữ nó. Giờ chiếc hộp đang nằm trên chiếc bàn bên cạnh anh ta, được dán nhãn với một loạt các vòng tròn được thiết kế bằng các tiêu đề rất gây tò mò như “Claudiana, hàng thứ 4, hoa hồng,” “Trafalgar Banner, hàng thứ nhất, Byblomen,” và “Công tước Clarence, hàng thứ 4, bizard.”

Người bồi bàn mang bánh pudding bò bít tết và cải luộc tới. Jervaulx nhìn qua nó. Chàng uống một ngụm lớn bia trong lúc Maddy bận rộn quết bơ ba lát bánh mỳ, chia đều cho mỗi người.

Nàng cúi đầu một lúc để cầu nguyện. Richard cởi chiếc mũ ra. Jervaulx thì chả làm gì, chỉ quan sát họ một cách hiểm ác, khoanh tay trước ngực trong chiếc ghế của mình.

Richard đội lại chiếc mũ và bắt đầu ăn chiếc bánh pudding của mình. Maddy không biết nhiều người trẻ tuổi nghiêm khắc trong ăn mặc và nói năng từ tốn như thế cho lắm. Nàng cảm mến anh ta vì điều đó. Nàng ước rằng bản thân nàng đã xuất hiện một cách chỉn chu và lịch sự hơn, thay vì là đánh mất chiếc mũ của mình, và váy áo thì bị xé rách như thế này.

Nàng nhìn Jervaulx. Chàng không ăn. Chàng đang quan sát nàng – và cũng đẹp trai một cách sạch sẽ ngang ngửa với Richard Gill, công tước thì còn hơn thế, là cái bóng và có quen biết với nàng – cái miệng đẹp của chàng đã từng hôn nàng, tay chàng đã từng vuốt tóc nàng.

Nàng đỏ mặt, cảm giác của một kẻ nói dối và vờ vĩnh. Nàng đã thay mặt cho Jervaulx với tư cách là bệnh nhân của nàng,bản thân nàng thì giống như là ý tá của anh ta. Sự phát hiện về nó đánh mạnh vào nàng – loại y tá nào lại chạy trốn cùng với bệnh nhân chống lại các mong ước của gia đình ta chứ? Loại y tá nào lại để bản thân mình được hôn chứ? Richard Gill sẽ nghĩ thế nào về nàng nếu anh ta biết nhỉ? Và việc không nói với anh ta – lại là một trong những lời nói dối câm lặng và thiếu sót đó. Nó đang không đi đúng hướng rồi, không hoàn toàn.

“Cô không nghĩ là ngài ấy bị điên sao?” Richard hỏi.

Anh ta làm Maddy giật mình bởi câu hỏi đột ngột đó. Nàng nhìn lên. “Không.”

“Anh ta không có vẻ gì là mê sảng cả. Nhưng anh ta đẩy cô, trong sân ấy.”

Nàng bẻ một miếng bánh mỳ, với một nụ cười nhăn nhó. “Anh ấy là một công tước. Nó không giống với người điên, thật đấy.”

Richard cắn một miếng nữa. “Đó là cái mà các vị công tước làm à?” anh ta nhướng mày. “Đẩy người?”

“Đó là điều nhỏ nhất về cái mà người này sẽ làm.”

Ở cách cái bàn một khoảng nhỏ, Jervaulx cúi đầu và trông buồn chán. Chàng bắn một cái nhìn từ Maddy tới Richard, nhấc cốc bia lên và uống.

“Anh ta không hiểu à?” Richard hỏi.

“Tôi không biết. Một ít thôi, tôi nghĩ thế.”

“Cô có thể đưa anh ta quay về với gia đình anh ta.”

Maddy hơi nhổm dậy. “Không.”

Jervaulx nhìn nàng. Sự thờ ơ, lãnh cảm của chàng tuột mất.

“Nhiệm vụ của cô không phải là giữ anh ta tránh xa, nếu họ muốn anh ta sống kiểu hưu trí như thế. Anh ta thuộc về chính bản thân anh ta, không  phải của cô.”

“Không. Gia đình anh ấy không hiểu. Họ không biết ở đó như thế nào cả.”

“Nó là nhà của họ hàng cô à?”

“Nó là một nhà thương điên. Anh ấy thì không điên.”

“Anh ta không nói được. Anh ta sống một mình thế nào trong cái thế giới này chứ?”

Nàng kéo chiếc áo choàng sát vào người. “Không một mình. Anh ấy không thể sống một mình được.”

“Vậy thì sống thế nào? Anh ta không có bạn bè nào ngoài cô sao?”

“Tôi – ” Maddy dừng lại, nhận ra là nàng không biết. Nàng nhìn Jervaulx. “Một người bạn ư?” nàng hỏi. “Anh có một người bạn nào gần gũi không?”

Chàng nhìn từ nàng sang Richard rồi nhìn trở lại một cách cảnh giác.

“Không,” nàng nói, “Tôi không định nói người Quaker. Một tình bạn. Của anh. Một người quen.”

Chàng ngập ngừng. Rồi chàng chìa tay ra cho nàng.

“Jervaulx!” Sự thất vọng len vào giọng của nàng. “Không có một người bạn nào yêu quí ngài sao?”

Tay chàng nắm lại. Cái dấu vàng lớn lóe lên phản chiếu vào các ngón tay chàng. Chàng ném cho Richard một cái nhìn chết chóc, ngả người trở lại chiếc ghế.

“Có lẽ – Jervaulx …. Ngài có muốn ở lại với anh ấy không?” Nàng gật đầu về phía người Quaker. “Với Richard Gill ấy?”

“Archimedea – ” Richard bắt đầu nói.

“chỉ cho đến khi tôi có thể quay lại và nói với Papa là tôi ổn,” nàng nói gấp gáp. “Nếu anh chỉ dừng lại ở đây với ngài ấy một chốc lát. Một vài giờ thôi.”

“Nó không phải là một sự dừng chân. Mà là anh ta có lẽ phải quay về.”

“Tôi không thể đưa anh ấy quay lại được!”  nàng thốt lên, nghiêng người về phía trước. “Anh không thể hiểu được đâu!”

Jervaulx quan sát nàng một cách dữ dội. Nắm tay phải của chàng làm việc theo một nhịp điệu. Chàng nắm bàn tay trái xung quanh cốc bia.

“Làm ơn đi,” nàng nói với Richard Gill.

Trán của anh chàng Quaker nhăn lại không vui. Nàng nhìn thấy sự nghi ngại trong đôi mắt xám trong của anh ta.

“Làm ơn,” nàng thì thầm. “Anh sẽ không biến nó thành rắc rối của mình chứ?”

Nó là một lời cầu xin là không một Bằng hữu nào có thể xem nhẹ được. Richard cau mày xuống nhìn bữa ăn của mình. Anh nhắm mắt lại. Maddy chờ đợi, cầu xin Chúa nói với anh ta, biết rằng thật sai trái khi làm như thế, cầu cho sự bướng bỉnh của chính nàng chiếm ưu thế, nhưng không thể giúp được bản thân nàng. Nàng không thể để Jervaulx quay về – đó là sự thật duy nhất mà nàng biết chắc chắn; đơn giản là không thể hình dung được cảnh chàng lại bị nhốt trong căn phòng ở Blythedale Hall.

Richard thở một hơi dài thượt và nhìn nàng. “Tôi sẽ biến nó thành Rắc rối của tôi. Tôi sẽ cân nhắc xa hơn xem xem anh ta có nên quay lại không.”

Nàng hầu như không biết điều đó có nghĩa là anh ta sẽ đợi ở đây cùng với công tước hay là không, nhưng trước khi nàng hỏi, Jervaulx đã dằn cốc bia của chàng xuống bàn. Chàng đứng dậy, đá chiếc ghế ra xa, và kéo Maddy đứng dậy khỏi chiếc ghế của nàng. “Trở lại,” chàng kêu lên, với lòng quyết tâm rực lên trong mắt. Rồi chàng nghiến răng và nói, “Bạn!

Chàng kéo mạnh nàng vào với chàng, cái xiết của chàng mạnh hơn nàng có thể phá bỏ. Nàng nghe thấy Richard nói điều gì đó sau lưng họ, nhìn người bồi bàn đi nhanh tới để ngăn anh ta ở chiếc bàn khi Jervaulx đẩy nàng về phía cánh cửa với sự ép buộc không chệch đi được.

Maddy vật lộn với chàng, cố để xoay lại. Jervaulx dễ dàng thắng được nàng, với nhiều sức lực hơn nàng từng nhận ra là chàng có thể có. Khi nàng thử ghì chân lại, chàng kéo nàng lê đi. Nàng vặn người để thoát ra, nhưng Jervaulx lại tóm nàng lại, cánh tay nàng vòng quanh cổ nàng, buộc nàng một cách tàn nhẫn với chàng. Cái ôm của chàng khóa lại khi nàng vặn vẹp thoát ra, các ngón tay chàng bấm mạnh vào gáy nàng, vướng vào những sợi tóc rơi ra. Nàng kêu lên. “Jervaulx! Richard! Tôi không thể – cứu tôi!”

Nàng nhìn lướt được qua Richard và người bồi bàn, và rồi lạc mất họ, trượt ra ngoài cửa trước dưới sự thúc đẩy của Jervaulx, gần như là ngã xuống bậc thêm ngay trước mặt những người đi đường.

“Bằng hữu!” Jervaulx thốt lên, vượt lên trước nàng. “Durm!

Chàng dừng lại trên con đường xe ngựa đi theo cùng một cách mà chàng đã dừng lại trước đây- đi bộ bên lề phải con đường đằng trước nó. Khi con ngựa nửa như chồm lên, bộ móng của nó đập xuống nên gạch cách chân chàng vài inches, người lái xe thét lên và chiếc xe ngựa khác bị lái chệch đi. Jervaulx ghì lấy dây cương của con vật.

“Alban!” chàng thét lên, với con ngựa ở một tay và Maddy ở tay còn lại.

“Chúa ơi! Được rồi, Albany, đồ điên bệnh hoạn nhà anh,” gã lái xe hét lên. “Buông con ngựa của tôi ra, rồi, biến vào bên trong xe đi!”

Một con đường đi bộ lát đá và trồng cây dẫn vào cái màn sương mù, sự vật hiện ra lờ mờ phía trước họ và biến mất dần đằng sau khi họ đi bộ giữa hai dẫy nhà tầng dài được quét sơn trắng bên ngoài khu Picadilly. Bước chân của công tước dội lại trong cái không khí tịch mịch đó; nơi này có vẻ rất vắng vào giữa buổi sáng, ngoại trừ một người đánh giầy đơn đọc đang nhanh chóng đi qua với một cái hộp và một đôi giầy trong tay.

Maddy từ bỏ ý định chống cự lại. Nàng ngừng việc cố làm bất cứ cái gì ngoài việc giữ kịp bước chân với Jervaulx. Chàng sẽ không để nàng đi hay cho phép nàng bị tụt lại phía sau. Họ đi qua một người đầy tớ khác, một người đàn ông nhỏ thó, tròn ủng trong một chiếc áo gile màu đỏ đang bước ở bên cạnh, cúi người với công tước và thì thầm, “Thưa ngài.” Không dừng lại, Jervaulx bước vào một cái thang đá và đi lên tầng 2 cùng với Maddy.

Một con chó bắt đầu sủa lên thậm chí trước cả khi chàng chạm vào cánh cửa.

Một con khác cũng hùa vào sủa theo. Jervaulx giơ tay ngăn lại.

Devil.” Môi chàng cong lên thành một nụ cười dữ tợn. Nắm tay của chàng hạ xuống, dập rầm rầm. Những con chó ở phía bên kia bắt đầu sủa lên hòa vào cái bản giao hưởng ầm ĩ đó. “Devil, devil, devil!”

“Chúa ơi, giữ lấy lời khiển trách của ngài đi!” một giọng nói nghèn nghẹt kêu lên từ nơi nào đó phía xa bên trong. Trên một đầu cầu thang thấp hơn, một cánh cửa khác đang mở. Maddy nhìn xuống để thấy một gương mặt tò mò đang hướng lên, một người đàn ông già nua trong một chiếc áo choàng dài và màn ngủ. Những con chó cắn nhau điên cuồng ở cửa. Chỗ cầu thang vang lên những tiếng quát tháo và tiếng nện của Jervaulx.

Tiếng nói từ bên trong cố để làm chúng im lặng. “Đến đây, Cass; đến đây, mày đúng là con chó mắc toi nhất; câm, câm ngay – họ sẽ buộc tao đá cho mày một cái là cái chắc.”

Jervaulx dừng việc đập tay ngay lập tức, dựa người vào cánh cửa, má chàng tựa vào nó như thể nó là mặt đất vững chắc cho một thủy thủ đang chìm dần. Những con chó vẫn đang bị quát thét trong lúc then cửa xoay. Cánh cửa mở ra cho một bầy thú đen và trắng, những cái lưỡi màu hồng và những cái đuôi đầy lông, khi hai con chó quăng mình vào Jervaulx.

Maddy nhìn qua chúng tới người đàn ông tóc vàng mắt lờ đờ đang đứng trong hành lang đi vào, ngực để trần và chân đi tất, một vệt cắt của nước cạo râu vẫn còn vương trên hàm của anh ta. Tiếng quát tháo ngưng bặt khi những con chó lồng lên và tì vào người Jervaulx. Công tước quỳ xuống, giang tay và để chúng liếm vào mặt và thọc chân của chúng vào mái tóc chàng.

“Shev?” người đàn ông ở bậc cửa nói, như thể anh a chỉ vừa bị đánh thức từ một giấc ngủ đầy âm thanh.

Maddy nhìn về phía kẻ nghe trộm già nua trên chiếc thang phía bên dưới, người vẫn đang nhìn lên và hơi nghiêng người để nhìn thấy rõ sự việc hơn. “Chúng tôi có thể vào không?” nàng hỏi.

Người đàn ông tóc vàng đang nhìn chằm chằm vào Jervaulx và những con chó. Anh ta nhìn Maddy, có vẻ đã hoàn toàn tỉnh táo, và bước lùi lại. “Được chứ,” anh ta nói. Tất cả chỉ có vậy, nhưng anh ta quăng chiếc khăn cạo râu qua vai và với tay ra để giục Công tước đi vào cùng. Jervaulx bước vào, những con chó cứ quấn lấy quanh chân chàng.  Maddy bước nhanh vào trong và đóng cánh cửa lại phía sau nàng.

Người chủ nhà của họ, vẫn còn lặng người, theo cả hai đi vào phòng khách. “Shev,” anh ta nói.

Jervaulx đi ngang qua phòng và gác tay lên bậc cửa sổ, nhìn ra ngoài màn sương. Rồi chàng quay lại, lưng chàng tựa vào tường với những con chó đang dựa cả thân hình mê muội của chúng vào chàng. Một vài biểu cảm khắc nghiệt bừng lên trên mặt chàng; chàng nhắm mắt và trượt xuống đến lúc ngồi bệt hẳn xuống sàn nhà. Cả tập đoàn trắng-và-đen kia liếm tai chàng. Chàng vòng tay ôm lấy con chó và vùi mặt mình vào bộ long trắng toát mềm mại. Con màu đen thì kêu ăng ẳng và cố để chen vào giữa họ.

“Tôi đã nghĩ –  ôi. Chúa ơi – họ nói là anh đang hấp hối. Như là chết rồi. Họ đưa cho tôi những con chó.” Quý ông vẫn đang ướt rượt đó đập vào Jervaulx, rồi dường như không biết phải làm gì khi chàng ở đó. Anh ta quỳ xuống. “Shev,” anh ta nói một cách bất lực.

Jervaulx không ngẩng mặt lên. Chàng lắc đầu, những ngón tay vùi sâu vào lớp lông của Devil.

Người đàn ông tóc vàng quay lại nhìn Maddy. “Cái gì thế này? Họ nói với tôi là anh ta đang chết dần. Có chuyện gì xảy ra thế?”

“Anh là bạn của ngài ấy à?”

“Tôi chắc chắn là bạn của anh ta! Anh không có người bạn nào tốt hơn đâu! Ngoài nó ra thì là đàn bà – cô có cào cấu anh ta theo một cách nào đó không ?” Anh ta quay lại nhìn Jervaulx. “Christ – nó là thuốc phiện à?”

“Ngài ấy cần sự giúp đỡ của anh.”

“Giúp cái gì? Cô là ai?”

“Tên tôi là Archimedea Timms. Anh ấy là một bệnh nhân ở bệnh viện tâm thần của họ hàng tôi ở Buckinghamshire. Tôi đã trông nom anh ấy ở đó. Chúng tôi – ” Nàng bật ra một nụ cười khẽ ngốc nghếch và duỗi tay ra. “Tôi cho là chúng tôi đã phá vỡ những giới hạn, và chạy trốn.”

Người đàn ông gạt một chùm tóc vàng bù rù. Anh ta quì trên gót chân. “Shev,” anh là lại nói, bằng cái giọng bị ngẹt lại đó.

Công tước ngẩng đầu lên. Mắt chàng đen thẫm, đong đầy nước. Với một cái di chuyển bối rối, giận dữ, chàng nhấc tay và quẹt ngang mặt mình bằng ống tay áo. “Bạn.” chàng khàn giọng nói. “Dnnh. Dunnrm.” Chàng lại cúi đầu dựa vào tường với một tiếng rên rỉ.

“Dunn?” Maddy nói. “Đó là tên của anh à?”

“Durham,” anh chàng tóc vàng nói, và thêm ngay vào, “Kit Durham, rất vui được phục vụ, thưa bà.”

Jervaulx nhìn bạn chàng. Con chó Devil đưa cái mũi lên má và thái dương chàng, ngoe nguẩy thích thú. Jervaulx ôm lấy con vật. “Drrm….cám ơn,” chàng nói. “Cám ơn….những con chó.

Durham nhìn chàng chằm chằm. Jervaulx lại tạo ra một âm thanh kinh hoàng khác và lắc đầu, thở ra bằng miệng.

“Được rồi. Những con chó. Không có gì đâu.” Durham đứng lên, ngồi vào một cái ghế. “Đứng dậy khỏi sàn nhà đi, bạn già. Nghĩ xem nào. Không thể nghĩ được với cậu ở trên cái sàn nhà đó, Shev.”

Maddy nghĩ việc hồi phục lại sự bình thường là một điều tốt. Jervaulx có một biểu hiện rất kỳ lạ – chàng đang có nguy cơ tan vỡ. Chàng sẽ không thích bạn chàng nhìn thấy mình không thể kiểm soát được. “Có lẽ anh có thể kết thúc việc mặc quần áo,” nàng gợi ý với Durham, hy vọng dành cho Công tước được một lúc riêng tư cho chính bản thân chàng.

“Ôi trời ạ – ” Durham bắt đầu một sự rút lui vội vàng. “Thứ lỗi cho tôi. Tôi xin lỗi, thưa cô – quên mất mình! Đó là ngoài ý muốn, thưa quí cô. Anh ở lại đây nhé, Shev! Đừng bỏ đi đâu đấy!”

“Chúng tôi sẽ không đi đâu,” Maddy nói.

Durham chớp mắt với nàng, như thể anh ta ngạc nhiên khi nàng nói thay vì là Jervaulx. Chàng đã quay trở lại căn phòng kia và đóng mạnh cánh cửa.

Có bắp cải cuộn và bò bít tết, Jervaulx dường như rất khoái trí chia sẻ bữa sáng của Durham với cá hồi, lườn gà tươi cùng bánh mỳ và chanh. Không cần hỏi xem chàng thích gì, Durham đã yêu cầu đầy tớ của mình – vẫn cái người tròn ung ủng đã nói chuyện với Công tước lúc ở ngoài – trở lại nhà bếp lấy chocolate thay vì cà phê để uống.

Jervaulx ngồi uống từng ngụm chất lỏng đen đặc còn nóng đó và ném miếng thịt cho lũ chó trong lúc bạn chàng chất vấn Maddy. Khi họ nói chuyện, Công tước quan sát họ qua làn hơi nước từ chiếc cốc của chàng, một sự hài lòng không xao động trong biểu hiện của chàng. Chàng dường như cảm thấy là chàng đã làm mọi thứ để có thể kết thúc, và sẵn lòng đặt bất cứ quyết định nào vào tay của họ.

Durham, ít ra thì cũng không nghi ngờ gì về việc Jervaulx có thể được bảo vệ khỏi những ý định của gia đình chàng. “Con mụ mèo cái đáng kinh tở đó,” là lời đánh giá ngắn gọn của anh ta về Phu nhân Marly, và những lời ca thán của anh về mẹ của công tước cũng đầy những từ mà Maddy chưa bao giờ nghe thấy trước đây.

Điều tốt nhất là nàng đã nhận ra được cái kiểu nói chuyện khó khắn của anh ta để lĩnh hội được. Nàng ngập ngừng khi anh ta hỏi xem nàng có chắc là không ai có thể đuổi theo chiếc xe ngựa từ chỗ nhà thờ không.

“Xe ngựa ư?” nàng hỏi một cách mơ hồ.

“Đánh hơi. Không ai có thể tìm ra chỗ mà các người đã đi chứ?”

“Tôi không nghĩ thế. Chúng tôi đã tới Ludgate Hill và quay lại bằng ngựa.”

“Ludgate Hill!” Anh ta bật cười ha hả. “Giỏi thật.” Anh ta mỉm cười với Jervaulx. “Ai mà nghĩ được hai người lại hướng vào nhiều người bán vải như thế chứ, đúng không?”

Công tước hơi quay đầu lại, mỉm cười lại. Chàng uống một ngụm chocolate. Maddy nghi ngờ việc chàng hiểu ít hơn nàng.

“Không ai cả, đừng để ý đến lời tôi,” Durham tự trả lời bản thân. “Nhiều hơn thì họ sẽ có ở … Egad.” Anh ta bật khỏi chiếc ghế, kéo các tấm rèm cửa. “Họ sẽ tới đây. Mark!” Anh ta thét lên ở phòng bên cạnh. “Đứng trên cầu thang! Tập chung quan sát nhé! Tôi không có ở nhà. Nói với họ – Tôi đã ra khỏi nhà sớm để tới Change.”

Gã đầy tớ cúi rạp người qua chiếc áo gi lê đỏ. “Thưa Ngài. Họ sẽ không tin tôi đâu.”

“Quỉ tha ma bắt, một người đàn ông không thể nào tạo ra một cuộc mua bán bằng quĩ công khai phải không? Ta chỉ có – một đồ vật được di chúc từ ông anh họ thứ ba của mình 4 lần bị gạch tên, đó là tấm séc. 600 bảng – nhưng nhắc cho ngươi nhớ, đừng có chia nó thành cái miếng nhỏ hơn một nửa cái vương miện.”

“Cái gì của Đại tá, thưa ngài? Tôi có nên mời ngài ấy đi khỏi không?”

“Quỷ tha ma bắt –  Fane! Anh ta sẽ vào đây bất cứ giây phút nào.” Durham cắn môi. “Không phần trăm nào trong nó cả.” Anh ta nhìn Maddy. “Chúng ta có thể tin tưởng Fane. Anh ta chưa bao giờ nuốt lời dưới bất kỳ hình thức nào – nghĩ xem tôi đã điên cuồng đặt 600 bảng vào các cuộc mua bán. Anh ta sẽ không có ý tưởng ngu ngốc nào về cái phải làm; anh ta không phải là loại biết suy nghĩ – nhưng nếu cô muốn một người bạn nghe ngóng tốt ở sau lưng mình thì Andy Fane chính là người đó.”

Maddy thật sư vui khi có bất cứ ai hoàn toàn ở sau lưng nàng; Durham có vẻ hơi khoa trương một chút, nhưng anh ta rõ ràng là có ý định giúp Jervaulx. Nàng đã sẵn sàng đề cập tới nhu cầu quay về với Papa nàng khi cả Jervaulx và Durham nhìn về phía cửa sổ tới chỗ cái âm thanh còi hiệu của tiếng mở khóa.

Công tước mỉm cười và đặt chiếc cốc của chàng xuống. “Bạn,” chàng nói với Maddy.

“Sẵn sàng trước, cho một lần,” Durham nói, khi một một chiếc đồng hồ rất đẹp trên mặt lò sưởi rung lên một tràng hòa âm êm tai. Anh ta đi được nửa đường vào cái hành lang đi vào. “Tôi sẽ sai Mark xuống để đưa anh ta lên ngay. Viên chỉ huy già đó đang ở chỗ cái đám ồn ào kia khi các người đi vào, phải không? Chúng ta sẽ đặt nó trong tai anh ta khoảng 600 bảng.” Anh ta cau mày với Maddy. “Cô là – ờ – em họ thứ hai của tôi 5 lần bị gạch. Orphan. Đã tới với cái đồ vật được di chúc. Orphan lúc nào cũng tới với nó. Cố vấn pháp luật đã mang cô tới, không thể đợi được, phải mang cái thư đó trở lại – chỗ nào đó. Tất cả những tiếng nện đó đã đánh thức tôi đúng không? Quát tháo – sự tưởng tượng của anh ta. Những con chó không được phép. Đức ngài chỉ biết làm thế nào mà tôi có nó trong khoảng thời gian dài này. (Lord only knows how I’ve got by with it this long.)”

Anh ta biến mất trong lỗi đi vào. Tất cả những lời nói dối này làm Maddy thấy không thoải mái. Cho dù không phải là chính nàng nói với họ thì nàng cũng góp phần vào đó. Cái nhìn suy xét, chín chắn của  Richard Gill ám ảnh nàng như một bản án lương tâm – nhưng trái lại nó lại là một niềm vui rõ ràng của Jervaulx với các bạn bè của chàng, cả Durham và người sĩ quan với bộ đồng phục sáng màu với những dây buộc ánh vàng lộng lẫy, người không nói một từ nào với công tước – chỉ ôm lấy chàng và vỗ bồm bộp lên lưng, và rồi thô bạo đẩy chàng ra.

Người sĩ quan nhìn xuống, và đẩy con Devil khỏi gối chàng. “Biết anh ta quá thiếu hấp dẫn với thần chết mà,” anh ta nói với con chó. “Lấy vài tờ giấy để viết đi, cái gì nhỉ?” Anh ta ném cho Maddy một cái liếc xéo. “Còn mang một cô gái theo nữa, anh không biết điều đó à?”

“Đây là cô – ah – ” Durham dừng lại một lúc chờ đợi.

“Timms,” Maddy nói.

Anh chàng sĩ quan cúi người, giữ thanh kiếm của anh ta ra sau với một bàn tay đeo găng trắng và chạm vào chiếc váy của nàng với chùm lông vũ màu trắng dài trên chiếc mũ quân nhân. “Đại tá Andrew Fane, rất vui được phục vụ nàng, tình yêu của ta.”

“Thôi đi, Fane. Cô ấy là một người của phái giáo hữu.”

Đại tá Fane trông có vẻ giật mình. Anh thẳng lưng lên và đập hai gót chân vào nhau theo đúng kiểu nhà binh, gương mặt đỏ lựng lên. “Xin thứ lỗi, thưa cô! Quí cô? Vậy cái người đang đợi ở bên ngoài đường kia là bạn cô phải không? Một người muốn biết xem – chết tiệt – hỏi về cô, Shev – chính là điều đó! Không hiểu anh ta đang chờ cái quỷ gì, nhưng giờ thì tôi biết rồi. Muốn biết là có thể tìm ngài công tước ở đâu. Tôi hỏi là Công tước nào, tóm các ông công tước bằng cái dấu ghi nợ – ”

“Richard!” Maddy áp tay lên ngực. “Đó chắc là Richard Gill.”

“Ồ,”  Đại tá Fane nói.

“Tuy nhiên anh ta đã – ” Nàng cắn mối và quay lại phía Durham. “Anh ấy đã đi theo chúng tôi. Tôi đã nói chuyện với anh ta – Tôi yêu cầu anh ta giúp đỡ, và anh ta nói là anh ta sẽ … nhưng – Tôi không chắc về việc anh ta không nghĩ là tôi nên đưa công tước quay về với gia đình ngài ấy.”

“Anh ta biết chuyện ư?” Durham hỏi. “Và giờ thì anh ta đang ở ngoài kia? Ở đây ư? Lud, quí cô – sao cô không nói?”

“Tôi không biết. tôi chưa bao giờ nghĩ là anh ta có thể đi theo, hoặc sẽ đi theo. Nhuwgn – anh ta biến nó thành một Mối bận tâm. Tôi nên biết là anh ta sẽ không từ bỏ nó dễ dàng mới phải.”

“Cái quỷ gì đang diễn ra thế này?” đại tá hỏi.

“Gỡ những thứ kì cục mà anh đang đội trên đầu đó ra và ngồi xuống đi.” Durham kéo một chiếc ghế từ chiếc bàn. “Tất cả chúng ta sẽ giải quyết chuyện cho Shev. Những kẻ tham tàn đó, anh ấy sẽ rất vui lòng khi gọi cái gia đình muốn đẩy anh ấy vào một nhà thương điên như vậy đấy.”

“Nói cái gì?

“Nói với anh ấy, cô Timms. Shev cần chúng ta. Cô nói với anh ta những điều mà cô đã nói với tôi đi.”

Categories: BOOK SHOP, Flowers from the storm, Truyện dài | Tags: , , , , , , | 2 phản hồi

Điều hướng bài viết

2 thoughts on “Những bông hoa trong bão – Chương 16.cont

  1. lanngdu

    Hi chị tieudang ! Em rất thích đọc tiểu thuyết của nước ngoài . những sách có bán ở nhà sách em mua hầu như gần hết , nhưng vẫn không thỏa mãn được cơn ghiền đọc sách của mình . May sao sếp em cũng là người lấy việc đọc sách làm niềm vui và mỗi khi công việc căng thẳng quá , cũng đọc để xả stress. Chính vì vậy mà sếp hơn em một điểm, ngoài sách cứng ra còn biết vào thăm nhà các chị đọc chuyện .
    wow ! hura ! em không ngờ sao mình cùi bắp quá trời . Vào nhà chị , vào thư viện (TVE) và nhà chị Moko (còn nhiều nữa mà sếp chưa giới thiệu hết ),tha hồ đọc , lúc này em lại ước một ngày nên có 36 tiếng chứ 24 tiếng thì ít quá.
    Vì sao em lại viết dài dòng kể lể với chị nhiều như thế. Tại em không biết diễn đạt như thế nào để chị hiểu em vui mừng và rất rất ngưỡng mộ , bội phục các chị . Nhiều tác phẩm của nhiều tác giả được các chị dịch dù có tiền em cũng không có để mà mua.
    Chị cho phép em vào nhà chị đọc sách và Download về nha chị . Em cảm ơn chị !
    TB: À !Em năm nay 19 tuổi nên đươc phép đọc truyện 18+ hả chị.

    • Welcome em ghé nhà chị chơi,😀.

      Chị cũng có dịch vài truyện rồi, nhưng vì công việc bận rộn nên cũng chỉ tranh thủ lúc rỗi rãi để dịch truyện cho thỏa sự yêu thích thôi.

      Em cứ down truyện về máy mà đọc, không sao đâu, nếu có up ở đâu thì ghi nguồn đầy đủ là được mà,😉.

      TB cho cái TB của em là warning 18+ để warning thôi, còn thì bản thân người đọc nên tự cân nhắc xem xem có nên đọc hay không. Phàm những thứ càng bị cấm thì sẽ chỉ tổ càng bị hiếu kỳ và cố xem cho được mà thôi. Còn chị thì nghĩ nếu nhận thức đã đủ thì đọc cũng không sao cả,😀.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: