Những bông hoa trong bão – Chương 25.cont


“Vậy là không có vấn đề gì với ông  Timms,” Durham nói sau bữa tối, khi anh và Christian ngồi riêng với nhau trong Căn phòng ngủ Lớn với cốc rượu vang của mình. “Nói với ông ấy đó là một cuộc hôn nhân đáng yêu đầy ngạc nhiên. Đã xong xuôi, và hơn thế. Cậu có nghĩ là cô ấy sẽ nói cái gì đó để phủ nhận nó không?” Christian ngẫm nghĩ. Chàng nhớ tới Maddy trên giường chàng, về những con ma và một nụ cười xấu hổ chợt đến. Chàng đặt nắm tay lên chiếc bàn và giơ ngón tay cái lên.

“Àh, vậy là tốt rồi phải không?” Durham hỏi. “Tốt, tớ đã rất mơ hồ về các chi tiết, nhưng tớ ngờ là ông ấy sẽ đi so sánh các tờ ghi chép đấy. Mọi thứ mà ông ấy quan tâm là sự an toàn của cô ấy.”

“Không …. giận dữ … đám cưới sao?”

Durham cắn miếng pho mát trong miệng và vẩy các ngón tay. “Tớ nghĩ nó là một phần của câu đố đấy. Đừng nói nhiều, hay hỏi nhiều câu hỏi. Ông ấy là một người lớn tuổi rất ổn. Không ngốc ngếch đâu, kể cả dưới chiếc vành mũ đó. Chỉ đòi biết xem là cậu có tử tế đối với cô gái của ông ấy hay không thôi. Đừng nghĩ là cậu đã trao một cây nến cho phần còn lại. Đừng hỏi cái gì về tiền bạc hay cung phụng. Ông ấy thích cậu, đó là tất cả. Ông nghĩ cậu là một thiên tài bẩm sinh.”

Christian khịt mũi châm biếm. “Một tên đần .. vô lối.”

“Rõ ràng là cậu đã khá hơn so với lần trước tớ gặp mà. Tốt lên gần như là mới lạ.” Durham nâng cốc rượu vang của anh lên. “Chuyện này sẽ qua thôi. Thoải mái đi. Tớ chỉ hy vọng là cậu sẽ không nhìn trở lại và ước gì là cậu đã làm khác đi vào lúc đó.”

“Tốt .. mới … cậu nghĩ thế à?”

“Phải, nghe cậu nói. Cậu đang dần biến chúng trở thành một vấn đề vặt vãnh rồi.”

Christian thử hình dung đến việc lại được nói trong Ngôi nhà. Mạch máu của chàng dâng lên. “Đức ngài … không… thể …” Nó bị khóa hoàn toàn, cái suy nghĩ về một cái địa chỉ công khai làm chàng khựng lại với việc nói ra được nó. “Chết tiệt!” Chàng đẩy người khỏi các khung cửa sổ. Chàng dừng lại ở bức tường có các giá sách. Chàng bám vào hai gờ tường, nhìn chằm chằm vào cái vùng da thuộc và được mạ vàng cùng các kí tự Latinh được viền giữa chúng. Rồi chàng gục đầu lên cạnh giá sách, cái mùi mốc meo, cũ kỹ của những quyển sách sộc vào mũi chàng, tấm gỗ cứng cạnh tì vào trán chàng. “Không thể!”

Durham im lặng. Christian đứng quay lưng lại với căn phòng. Chàng hít  một hơi sâu và đẩy người ra, quay lại.

“Sợ.” Chàng lắc đầu và ngã người xuống chiếc ghế. “Sợ… không bao giờ … Durham.”

“Tớ không tin đâu. Chết tiệt, Shev, tớ sẽ không tin điều đó đâu! Cậu đã mang chuyện này đi xa rồi!”

“Xa.” Môi của Christian cong lên thành một lời nhạo báng. “Nghe .. mình.”

“Cậu đã và đang cố gắng rất nhiều. Có lẽ nếu cậu có một – một ai đó kèm cặp một số thứ.”

“Đầu mình. Đi rồi! Cố gắng … cố gắng … không! Cứ cố thì … làm nó còn tệ hơn. Hiểu không?”

“Thế, là cái gì? Cậu đi xung quanh nơi này cả ngày sao? Nó sẽ không có tác dụng, Shev. Họ sẽ nghe thấy, buộc cậu phải nổi xung thiên lên. Có quá nhiều rủi ro. Manning cứ đi cùng với mẹ cậu hàng ngày, cậu có biết điều đó không?”

Hai tay Christian nắm chặt lại trên thành ghế. Manning – chồng của em gái Charlotte của chàng, kẻ đã đứng cùng các viên luật sư và các phán quan trong căn phòng đó. Quan sát. Đợi để thấy chàng bị lột quần áo và bị trói gô lại.

Cơn giận dữ bắn xuyên qua chàng, một sự pha trộn giữa sự hổ thẹn và nỗi sợ hãi, làm cho chàng nghẹn lời. Chàng nhấc cánh tay lên, bấm các ngón tay vào thớ gỗ cho đến khi chúng phát đau. “Nghe được … gì mới,” cuối cùng chàng hỏi, cố giữ bình tĩnh nhất mà chàng có thể.

“Nó là cơ hội của họ. Tớ đã tự mình gọi cho hắn ta, chỉ để biết được là mọi thứ đang diễn ra thế nào, và tớ sẽ nói với cậu, Shev, nó làm tớ lạnh toát người.  Gã đàn ông đó đã đi kể lể khắp nơi về chuyện đó, việc cậu đã luôn bị thất thường và lú lẫn như thế nào; rằng nếu để cậu tự do hành động, cậu sẽ quăng tài sản ra mưa, và tương lai của những đứa cháu trai của cậu đang bị đe dọa. Cái tồi tệ nhất là hắn ta tạo cho bản thân tin vào điều đó. Họ sẽ không từ bỏ nó đâu. Và tớ đã cảnh báo cậu rồi – khi họ nghe ngóng được về cuộc hôn nhân này thì nó đúng là địa ngục đấy. Nó diễn ra đúng như trong lòng bàn tay họ. Đừng nghĩ là vì cậu đã không nhận được lời nào từ họ mà cậu sẽ không sao. (It plays right into their hands. Don’t think because you haven’t had word from ”em yet that you won’t.)”

Christian nhắm mắt lại. Chàng không thể nói được là chàng có muốn hay không.

“Về phía Maddy để lấy được một số tiền – nó sẽ giống như việc vạch trần cái điều đang bị che giấu khỏi cuộc sống của họ,” Durham nói. “Họ sẽ làm bất cứ điều gì để ngăn cản nó.”

Christian gật đầu.

“Vậy đừng nói là ‘không bao giờ’. Cậu đã có những trách nhiệm phải gánh vác. Với vợ cậu, nếu không có gì khác nữa.”

Chàng nghĩ về điều đó – ngoài bản thân chàng, tới cái sẽ trở thành của Maddy nếu chàng bị tuyên án không có giá trị pháp lý. Nếu họ bắt chàng trở lại. Họ sẽ dẹp cuộc hôn nhân này đi, chắc chắn là thế. Gia đình chàng sẽ không bao giờ bỏ qua cho nó.

Ngày hôm qua nó đã không còn giống một thảm họa đối với nàng. Nhưng ngày hôm nay …

Nằm trên đống chăn đệm này, nằm một cách tù túng ở đó là không biết được là đang ở đâu, họ sẽ làm điều gì với nàng; thậm chí là còn không biết là nàng có còn sống hay không. Chàng hình dung ra điều đó, và cơn ác mộng về cái nơi đó đang đi xuống tới một độ sâu mà chàng đã không còn đo được nữa.

Maddy đã thấy cha nàng ổn định và đi nghỉ ngay sau bữa tối. Nàng đã dành ra cả một khoảng thời gian để chắc chắn rằng phòng ngủ của ông không còn bị ẩm mốc và rằng chiếc giường đã được làm cho ấm lên.

“Con không cần phải luẩn quẩn lo cho cha đâu, Maddy,” ông mắng nhẹ nàng. “Chồng con đang đợi con đấy.”

“Ôi, không – con chắc là công tước sẽ không để tâm đâu.” Nàng thấy bản thân mình đang đỏ tía hết cả lên. “Phu nhân Marly và Durham đang ở đó.”

“Yên nào – có lẽ người mà cậu ấy muốn nhìn thấy hơn chính là con đấy. Các con mới chỉ kết hôn được có một tuần mà.”

“Nhưng con đã nghĩ là chúng ta có thể nói chuyện – ”

“Giờ thì đi đi, Maddy.” Ông mỉm cười. “Cha mệt rồi và cần ngủ.”

“Papa,” nàng phản kháng một cách yếu ớt.

Ông kéo chiếc chăn lên và nhắm mắt lại. Maddy vẫn ngồi đó. Một thoáng sau, ông kéo những tấm chăn sột soạt và quay người khỏi nàng.

Vào lúc nàng rung chuông để gọi một người hầu vào để dẫn nàng đi qua những hành lang tối om tới căn phòng tranh thì Durham và công tước bước vào sau khi đã uống hết những cốc rượu vang. Durham không nán lại. Khi Phu nhân Marly thông báo là bà sẽ đi, anh lịch sự đứng dậy và đề nghị được hộ tống bà.

Maddy bị bỏ lại một mình với Jervaulx. Ngay lập tức, sự e thẹn đến tuyệt vọng tràn qua nàng, một sự nhận thức rất tinh tế về chàng – và chính bản thân nàng. Nàng nhìn chàng thổi tắt hết các ngọn nến đi, chỉ để lại duy nhất một ngọn bấc thơm đang cháy và tỏa ra một ánh sáng màu da cam từ tâm đèn.

Chàng đi vào căn phòng ngủ của mình. Cánh cửa mở ra, căn phòng sáng lên với ngọn đèn dầu, nhưng Maddy cảm thấy nó lan ra tới tận chỗ ghế của nàng. Papa đã kiên quyết  từ chối đưa ra bất cứ bình luận nào về cuộc hôn nhân của nàng. Nàng không nghĩ là ông ép buộc nó hoàn toàn – ít nhất là ông không có vẻ gì là thất vọng hay ghét bỏ gì nàng – nhưng ông bị rắc rối, điều đó nàng biết.

Nàng ngồi trong chiếc ghế, hai chân xếp lại, hai tay nàng nắm lấy mép vải của chiếc khăn lụa trong lòng nàng.

Jervaulx quay trở lại chỗ cánh cửa trong chiếc áo đã tháo cúc, một hình ảnh nổi bật lên trên nền ánh sáng hắt ra từ phòng ngủ của chàng. Những viên than đá chỉ hắt ra thứ ánh sáng vừa đủ để soi rõ đường nét trên gương mặt chàng và một màu xanh xám đổ xuống đường viền phía đằng trước chiếc áo sơ mi của chàng. Chàng tựa người vào khung cửa.

Maddy cúi đầu và nắm hai tay lại chặt hơn trên tấm khăn. Nàng không nghe thấy gì; chỉ có bóng của chàng đổ xuống cắt ngang cái ánh sáng trên tấm thảm nói cho nàng biết là chàng đã bước vào phòng.

Chàng đi tới phía sau nàng. Chàng bắt đầu gỡ mái tóc của nàng xuống, tìm những chiếc kẹp tháo ra và để cho chúng đổ xuống một cách lặng lẽ trên sàn. Các bím tóc của nàng rơi xuống. Nàng vẫn cúi đầu khi chúng đổ xuống hai vai nàng.

Khi nàng vẫn còn ngồi đó, chàng bắt đầu tháo các đuôi sam ra. Chàng duỗi căng tới tận đuôi tóc, giữa các ngón tay chàng, tách từng lọn tóc, cầm các đuôi tóc quệt lên má nàng, nhẹ nhàng, trêu trọc, quét xuống đường viền ở quai hàm, đằng sau tai. Chàng dịch chúng theo cổ họng nàng, đẩy chiếc khăn san rơi ra buộc nàng phải giữ lấy nó cho mình.

Nó trượt khỏi các ngón tay nàng. Những lọn tóc mềm mại ve vuốt bờ vai trần của nàng, bằng những vòng tròn và những đường cong, tới gáy nàng.

Nàng cảm thấy những ngón tay của chàng đặt ở những chiếc khóa – thông thạo một cách hoàn hảo về nó, nhưng chậm rãi, từng chiếc từng chiếc được tháo xuống, từng sợi dây buộc cũng được tháo ra. Maddy cúi đầu khi quần áo của nàng được nới lỏng ra. Nàng thở sâu.

Chàng di chuyển ra phía đằng trước nàng, đưa tay ra. Maddy đứng lên, chờ chàng dẫn nàng vào căn phòng ngủ, nhưng thay vì vậy, chàng trượt những ngón tay qua mái tóc nàng, tháo tung những lọn tóc còn đang kết lại với nhau, duỗi hết chúng ra, lồng tay qua chúng.

Có một sự mãnh liệt ở chàng, một sự dữ dội kì lạ. Chàng không bao giờ nhìn vào mặt nàng. Ánh lửa quét qua xương gò má và quai hàm của chàng và chiếu sáng hàng lông mi. Chàng tiếp tục với mái tóc của nàng, cho đến khi chúng xõa tung hết ra, trải rộng ra như một cái áo choàng xung quanh nàng.

Chàng đặt tay lên vai nàng và đẩy chiếc váy cùng áo lót xuống cánh tay nàng. Maddy kêu lên khe khẽ phản đối. Không phải ở đây, trong căn phòng đang mở này.

Christian nghe thấy nàng, nhưng chàng không dừng lại. Chàng không thể nhớ nổi lần đầu tiên khi chàng bắt đầu tưởng tượng về điều này là khi nào: mái tóc của nàng đổ dài thành những con sóng thơm ngát, làn da tai tái của nàng loáng thoáng bên dưới nó. Nó đã nằm đâu đó trong cơn ác mộng, và giờ đây khi chàng đã có nàng, đã được tự do, nhạy cảm và thật đẹp trước chàng – trong khi chàng có thể chạm vào nàng điều mà chàng có thể làm nó trong ánh sáng này, biến nó thành sự thực.

Trong lúc nàng đứng yên bất động, chàng kéo mái tóc nàng ra phía trước thành một tấm màn phủ lấy ngực nàng. Chàng để cho nàng có sự bảo vệ đó, trùm lên nàng với một sự vẻ lộng lẫy màu vàng sậm, trong khi bên dưới nó chàng đẩy toàn bộ quần áo của nàng xuống tới tận eo, trượt chiếc váy và áo sơ mi qua hết khuỷu tay và eo nàng.

Nàng lại tạo ra một âm thanh nho nhỏ khác, như thể nàng muốn phản đối. Nhưng hai tay của nàng lại không muốn cưỡng lại khi chàng để nó rời khỏi chiếc váy hoàn toàn. “Cái này không – ” Nàng thở gấp của mình khi chàng đặt hai lòng bàn tay lên phần thân trên trống trải của nàng. “Jervaulx.”

“Christian.” Chàng tì trán xuống vai nàng, hít vào cái mùi hương tỏa ra từ nàng. “Với người khác … là Jervaulx. Chỉ … một mình – là Christian.” Chàng đang khám phá bên dưới làn suối tóc nàng. Tay chàng chạm vào một chiếc móc đang vướng lại. Chàng tháo nó bằng ngón tay trỏ và ngón tay cái. Quần áo của nàng rơi xuống thành một đống lụa là và nilen dưới chân nàng.

“Ôi,” nàng nói, một tiếng rên rỉ khổ sở đầy kích thích.

Bên dưới cái mái tóc dài đầy ấn tượng đó, đôi tất chân của nàng là một màu trắng tinh tới tận phía trên đầu mũi đôi giầy cứng một cách phi lý của nàng. Christian mỉm cười. Maddy mạnh mẽ. Tầng tầng lớp lớp, Maddy bé nhỏ đạo đức – gợi cảm – cao cả.

Chàng quỳ xuống phía trước nàng và tháo đôi giầy ra, ý thức một cách mạnh mẽ về tiếng xào xào của mái tóc nàng bên thái dương chàng. Quay đầu lại, chàng hôn lên bắp chân và bên cạnh đầu gối qua lớp vải dầy thịch của nàng. Chàng khum cả hai lòng bàn tay xung quanh chân nàng, di chuyển lên xuống qua lớp vải len, khẽ tạo một lực đẩy vào chỗ đầu gối nàng để dụ dỗ nàng quỳ xuống với chàng.

Nàng tóm lấy vai chàng, mất thăng bằng. Christian siết chặt bàn chân đang đi tất của nàng, mềm mại và cong lại khi nàng nhấc nó lên khỏi đôi giầy. Nàng nhanh chóng rút chân khỏi sự nắm giữ của chàng, đặt chân xuống giữa đống vải vóc bùng nhùng, lấy tay ra khỏi vai chàng.

Chàng lại trêu chọc bên chân còn lại, nhưng lần này, nàng nhấc nó ra theo ý của mình – một loáng sau, cái đầu ngón chân trắng của nàng đã ở trong tầm nhìn của chàng – và rồi nàng bước lùi lại thật nhanh, mái tóc nàng bay phất phơ như sóng lượn xung quanh nàng.

Chàng ngồi xuống tấm thảm phía trước lò sưởi, nhìn lên nàng. Mái tóc dài làm cho nàng thật thánh thiện – hai vai nàng sáng trắng lên ở chỗ mà ánh sáng chạm được một phần qua chúng – không đều nhau và vẫn đầy quyến rũ, một hình ảnh sống động của đồng thiếc và vàng.

“Đừng nhìn em!” nàng nói một cách căng thẳng, nhỏ dí.

“Tại sao?” Chàng không rời mắt đi.

“Nó – trần trụi.”

Christian ngả người ra sau, chống hai khuỷu tay lên chiếc ghế để chân của bà cô chàng. “Em … là một sinh vật thật đẹp.”

“Không,” nàng thì thầm.

“Có.”

“Ngài thật là xấu xa!”

“Vì nói … đẹp ư? Không nói … thì là nói dối. Không thể nói dối, Maddy bé nhỏ. Em đã dậy là … không nói dối.”

Nàng khoanh tay trước ngực. Hai mắt nàng sẫm lại trong làn ánh sáng nhè nhẹ.

Và rồi, một cách không mong đợi, nàng buông người, ngồi xuống phía chân chàng. Nàng đẩy mái tóc ra phía sau, tự mình duỗi nó ra. Nhịp thở lên xuống làm cho ngực nàng thoắt ẩn, thoắt hiện.

Sự khao khát dội lên trong chàng. Cái hình ảnh thánh thiện rơi xuống như một chiếc mặt nạ: nàng là một nữ thần nóng bỏng và cám dỗ, đang dâng hiến bản thân mình.

“Không,” nàng nói. “Em sẽ không giả bộ.” Nàng hơi nhấc một tay về phía chàng, và rồi để nó rơi xuống. “Nhưng em không – em không biết phải làm gì cả.”

Chàng có thể dằn nàng xuống và có nàng, không cần khách sáo, không cần quan tâm tới bất cứ thứ gì ngoài trừ niềm đam mê đang quét qua chàng. Chàng có thể giữ nàng bên dưới chàng, giữ chặt mái tóc như sóng cuộn của nàng xuống, đẩy mạnh vào trong nàng với cái sức mạnh đầy khao khát của chàng.

Nhưng tất cả những trải nghiệm này là của chàng. Nàng sẽ không ngưỡng mộ chàng bởi vì chàng đã có được những kinh nghiệm đó như thế nào, nhưng cũng không phải vì thiếu ham muốn mà chàng vẫn còn ghìm lại: nó là một bài học về tình yêu đầy gian nan và rất mất sức.

“Làm .. cái mà em muốn,” chàng nói.

Nàng ngập ngừng. Chàng yên lặng, thư giãn, quan sát nàng.

Nàng hơi cúi đầu, mái tóc nàng đổ về phía trước che khuất hai má nàng. Nàng chạm vào chiếc giầy ống của chàng. Christian mỉm cười, theo dõi nàng: đột nhiên, nữ thần gợi cảm đó biến mất và nàng lại trở thành cô nàng Maddy thực tế đến đơn giản – nàng trượt chiếc đai quần khỏi gót chân chàng, túm lấy bàn chân chàng bằng cả hai tay và giật chiếc ủng ra được một nửa với một chuyển động khéo léo, tuột ra và nhấc lên, rồi kéo hẳn nó ra, nỗ lực như bất kỳ một người hầu thành thục nào.

Chàng ngoe nguẩy đầu ngón chân với nàng. Một cách nghiêm túc, nàng đặt chiếc ủng sang một bên. Trong một thoáng, nàng đã tháo được chiếc thứ hai và đặt nó cạnh chiếc kia. Nàng lỉnh về phía trước vài inches, túm gọn lại mái tóc, quỳ trên hai gót chân, và kéo chân chàng vào lòng nàng.

Christian ngửa đầu ra sau, ngước nhìn trần nhà trong sự thích thú. Nhưng chàng không muốn lãng phí nó, không trong lúc chàng có Maddy để mà nhìn ngắm, Maddy che chắn với mái tóc dài đến kinh ngạc của nàng, xoa bóp hai chân chàng như thể nó là một công việc đáng tự hào nhất. Nàng mát xa các hõm chân và gót chân chàng, và đôi khi dừng lại để hơi xoay một bàn chân, nhìn xuống nó, khẽ cúi xuống, kiểm tra, chàng đoán chừng, là để xem xem nàng đã hoàn thành một công việc tỉ mỉ như thế nào.

Ở một trong ba lần dừng lại đó, chàng cong bàn chân lại và chạm đầu ngón chân chàng vào cơ thể nàng, đẩy cái tấm màn bằng tóc của nàng hé sang một bên. Bên dưới cổ nàng, một vệt ánh sáng màu xám vạch một đường trên da nàng hệt như một lối đi giữa một tòa thánh đường gợi tình. Đêm qua đã trọn vẹn với tất cả các cảm xúc; tối nay nó sẽ mang đầy dấu hiệu của nàng, trong những thứ thoắt ẩn thoắt hiện, trong những khoảnh khắc bí mật.

Chàng để cho mái tóc của nàng lại rơi xuống khi nàng tiếp tục công việc mát xa nghiêm túc của mình. Chàng lại ngoe nguẩy đầu ngón chân để gọi sự chú ý của nàng, thứ mà có vẻ như đã được định sẵn là phải dồn hết cho cái công việc xoa bóp đó.

Nàng nhìn lên. Chàng rút chân về và chống hai chân lên sàn nhà, quan sát nàng qua hai cái đầu gối. Một sự thách thức: nàng phải tiến về phía chàng hoặc rút lui hoàn toàn.

“Điều này thật không công bằng,” nàng nói, với một chút rầu rĩ.

“Tại sao?”

“Anh đang .. mặc quần áo.”

Chàng mỉm cười mãn nguyện.

“Ngài thật là xấu xa,” nàng buộc tội.

Chàng ngoẹo đầu sang một bên và nhướng mày.

“Ngài đang cười em.”

“Không.” Chàng duỗi chân, kẹp hai bên hông nàng. “Đang đợi.”

“Em phải cởi à?” nàng hỏi. “Đó là điều là em cần phải làm sao?”

Chàng co một bàn chân lên cù vào eo nàng. “Muốn không?”

Mắt nàng tránh mắt chàng. Nàng hạ tia nhìn xuống tới tấm thảm phía trước mặt. Chàng di chuyển đầu ngón chân chậm rãi đi qua làn da trần và mái tóc của nàng.

“Không sai … Maddygirl,” chàng dịu dàng nói. “Muốn không?”

Nàng hít một hơi sâu, thở ra, và cúi người về phía chàng.

Tất cả mọi điều mà Christian có thể làm là giữ cho bản thân chàng đứng yên. Vị trí của chàng dưới hai bàn tay nàng khám phá được nàng một cách sống động, bộ ngực đầy đặn bên dưới một thân hình được tắm vàng rực bởi ánh lửa lò sưởi, nó trong mờ đến mức thật khó để mà che giấu được hết các đường nét bên dưới nó. Tự giúp mình bằng một tay, nàng đã làm tuột những chiếc khuy trên chiếc quần của chàng.

Mái tóc nàng trượt xuống, che hết cả phần lưng và cái đường cong ở mông. Nàng di chuyển nhanh để tóm nó trở lại, nhấc lên, một tầm nhìn chợt đến cho mọi thứ; cả thân trên mịn màng của nàng, hai ngực, đường nét ở bụng.

Sự kiềm chế của Christian tuột khỏi chàng. Chàng ngồi dậy, cúi người trên hai tay. Nàng dường như giật mình; nàng nhìn chàng như một kẻ xâm chiếm nào đó, giật người lại – nhưng chàng đã giữ nàng lại giữa hai chân. Chàng với lên và kéo nàng xuống phía trên người chàng. Chàng nằm trở lại trên tấm thảm, hôn lên cổ nàng, ngực nàng, mái tóc nàng đổ xuống, xõa ra xung quanh.

Nhưng chàng không muốn hấp tấp – chàng muốn một ngọn lửa đến từ từ, hưởng thụ. Với một nỗ lực, chàng thả lỏng hai tay, trượt xuống cơ thể nàng vẫn còn đang lửng lơ phía trên chàng. Nàng không lùi lại, không sau khoảnh khắc đầu tiên đó: nàng dường như đang đợi, không thực sự nhìn vào mắt chàng, môi nàng hơi hé ra.

“Em có biết là … ta thích .. lười biếng.” Chàng khóa hai tay lại sau đầu. “Vẫn … đợi.”

“Em không biết phải làm gì,” nàng lại thì thầm, thiểu não.

“Không thể nghĩ ra ư?”

Ánh sáng từ lò sưởi làm đôi môi ẩm ướt của nàng lấp lánh. “Không. Em không thể.”

“Dậy nào,” chàng nói. “Trên … hai đầu gối.”

Khi nàng không có sự di chuyển nào, chàng tóm lấy eo nàng. Chàng đẩy nàng, hai lòng bàn tay áp vào nàng, cho đến khi nàng thẳng người dậy. Nàng thử kéo tay nàng ra, nhưng chàng biết cái mà nàng sẽ làm nếu chàng cho phép điều đó xảy ra.

“Đừng trốn mà.” Chàng khóa chúng lại bằng tay chàng. “Ta nhớ … đêm đầu tiên ta nhìn thấy em … ở bàn của ta … mọi thứ đứng đắn, nghiêm túc, cứng nhắc …. em … Quý cô Timms.” Chàng mỉm cười. “Ôi, Quý cô Timms. Ta đã nhìn thấy em … như thế này.”

Hai má nàng hồng lên. “Bởi vì ngài thật xấu xa.”

“Em nói … xấu xa. Quá tệ phải không, Maddy bé nhỏ?”

Nàng nhìn xuống chàng, có vẻ không ý thức được cái hình ảnh mà nàng đang thể hiện và cái mà nó đang tác động lên chàng – dù gì thì, nàng đã không cúi xuống thấp hơn nữa để nhìn thấy gương mặt chàng.

“Em nói … lần đầu nhìn thấy ta … điều mà em đã nghĩ.”

Nàng thở ra nhè nhẹ thích thú. “Em đã nghĩ ngài là một người đàn ông quỷ quái.”

“Đáng khinh.” Chàng co hai chân lại bên cạnh nàng và kẹp chúng ở hai bên hông nàng. “Coi thường. Về nhà … cầu nguyện.”

“Em đã thích ngài hơn một chút sau khi ngài nhường chiếc ghế toán học đó cho Papa.”

“Khát vọng,” chàng nói. “Vợ ngoan.”

Điều đó đã lấy được một nụ cười thật lòng từ nàng. Chàng xoay nhẹ nàng bằng chân chàng.

“Sắc sảo. Tham vọng.” Chàng buông một bàn tay của nàng ra và gạt mái tóc nàng ra sau vai. “Đẹp.”

Nàng bắt đầu thở nhanh hơn. Chàng chạm vào nàng, dịch các ngón tay dọc theo hông nàng và lên đến ngực. Ngón tay chàng đi qua những đoạn trường nhấp nhô trên đó.

“Em thích điều đó,” nàng nói, thốt lên một cách nhẹ nhàng, không mong đợi.

“Ta cũng vậy,” chàng nói một cách trang nghiêm.

Ngực nàng nhấp nhô lên xuống dưới sự lưu tâm của chàng. Chàng di chuyển chậm chạp, quan sát nàng, mọi sự mơn trớn đều phản ánh lại trên gương mặt nàng. Khi chàng chạm tới các đỉnh đầu, nàng thở ra một hơi gấp gáp và cắn môi dưới.

Christian tạo ra một tiếng rên khe khẽ. Chàng đẩy người lên, thu ngắn lại khoảng cách giữa hai người. Lưỡi chàng thay thế cho những ngón tay trên con đường của nó. Chàng đặt hai tay lên hông nàng và ngậm lấy đỉnh ngực nàng.

Nàng khóc thút thít, cong người áp vào chàng. Hai bàn tay chàng trượt xuống phía dưới. Nàng vẫn còn sự nhạy cảm của đêm hôm trước, vẫn còn chật chội với sự nóng nực và đam mê của chàng. Chàng lờ mờ cảm nhận được các ngón tay của nàng lồng vào mái tóc chàng, kéo chàng lại gần hơn.

Chàng đẩy tay vào giữa hai chân nàng, dụ dỗ chúng mở ra, bao phủ lấy tay chàng, ngồi ngang qua người chàng rộng hơn – Maddy nghiêm túc, Maddygirl say đắm nhạy cảm tuyệt vời, mái tóc nàng rủ xuống vắt ngang qua một bên vai, đầu nàng ngả ra phía sau và môi nàng hé ra, đau đớn.

Cuối cùng thì chàng cũng làm nó. Quá lâu, vuốt ve nàng, trêu chọc nàng, cho đến khi hai đùi chàng run rẩy và nàng thở gấp mỗi khi chàng chạm vào nàng. Và khi chàng di chuyển bên dưới nàng thì nàng lại khóc thút thít và mắt nàng mở nhanh ra, và nàng nhìn chàng khi chàng làm nó, di chuyển vào trong nàng, kéo nàng xuống phía trên chàng.

Chàng nhấc đầu lên khỏi tấm thảm để chạm vào nàng. Nàng di chuyển với những cú giật nảy người đầy vụng về, quằn quại, cho đến khi chàng giữ nàng lại và hướng nàng đi vào cái nhịp điệu đó, mái tóc nàng trượt xuống giữa hai lòng bàn tay chàng và làn da nàng. Và bất ngờ, nàng tới đó – với những tiếng khóc thút thít rất nữ tính, như một người đang nửa tỉnh nửa mơ: chàng vòng hai tay quanh nàng và ôm chặt lấy nàng trong một lúc – rồi với một cú đẩy thật sâu, ghim chặt hông nàng xuống, chàng để cho niềm đam mê của mình được giải thoát.

Khi nó kết thúc chàng ôm chặt nàng vào ngực và không nhắm mắt – để chắc rằng điều này là có thực, và xua đi cơn ác mộng trong ánh sáng của lò sưởi.

Categories: Flowers from the storm, Truyện dài | Tags: , , , , , , , , , , | 4 phản hồi

Điều hướng bài viết

4 thoughts on “Những bông hoa trong bão – Chương 25.cont

  1. khucduca

    Cảm ơn bạn tieudang! Truyện càng đọc càng hấp dẫn ,càng mong cho ngày trôi mau , trời mau sáng, trông chờ từng chương mới với bao hồi hộp không biết những gì sắp diễn ra vì mình tưởng nó sẽ xảy ra ,nhưng lại không phải như thế .Qua văn phong dịch của bạn : Christian quả là một người kỳ lạ, cho dù Christian có bị tổn thương về thần kinh và ngôn ngữ ,nhưng điều đó không làm mất đi bản chất thông minh ranh mãnh của mình .Mình thích Christian bởi sự tinh tế của một người đàn ông ,nhất là cách nghĩ và tình cảm của Christian dành cho Maddy. Maddy chinh phục lòng người không phải sự toan tính lợi ích riêng tư mà từ tấm lòng nhân hậu,nàng chân thành với bản thân và với mọi người . Maddy là cô gái ngoan đạo nhưng không quá khô khan mà rất nồng nàn ngọt ngào với nhiều đam mê . Mình phải không nhận bạn tieudang dịch thật tuyệt vời và rất mượt mà mấy cảnh ấy đọc không thấy thô mà thấy rõ tình yêu của Christian và Maddy dành cho nhau qua từng câu chữ .

    • Mình thích truyện này là vì những tình huống nó cứ trật đường rầy như thế đấy sis,😀. Không theo suy diễn logic bình thường,😀.

      Cảm nhận của sis thật sâu sắc! Cám ơn đã luôn theo dõi và ủng hộ mình nhé, dù cứ phải chờ mỏi mòn mới có chap mới, ^^!

  2. hihi xem ra chị cũng vô cùng bận rộn. Hôm nay em dành chút thời gian ghé qua thăm chị. Em hiện đang trong gian đoạn “Bé quan đi tu luyện”, vắng mặt trong 2 tuần vì…đám đồ án + 2 cái bài tiểu luận ông thầy hắc ám vừa giao tuần rồi. Học kỳ này em học có vài môn mà 2 trong số đó gặp phải thầy là em ngất ngứ luôn :((

    Em vẫn mong chờ phần tiếp theo mà chị dịch, phải nói đọc bản dịch của chị em chẳng muốn đọc bản tiếng Anh nữa. Tiếp tục đợi nào😀

    • Cố gắng xử lý ông thầy cho tốt nhé, quên, bài tiểu luận thầy giao chứ,😀.

      Mai ngày kia sẽ có chap mới thôi,😛.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: