Những bông hoa trong bão – Chương 31.cont


Một kẻ nói dối, một kẻ côn đồ, một người đàn ông liều lĩnh hư hỏng của thế giới này. Khi nàng nhìn lên, khoảng sân trống rỗng ngoại trừ Jervaulx và Durham đang đứng với bàn tay đặt trên cánh cửa. “Tôi nghĩ là cô nên đi vào trong đi, phu nhân, và nằm xuống.”

“Ngài đã lừa gạt tôi,” Maddy nói. “Không có một tin nhắn nào từ Richard cả. Cha tôi chưa bao giờ bảo tôi ở lại với ngài.”

Jervaulx đẩy người khỏi bức tường, với nửa như bật cười chua chát. “Đồ con hoang …. Gill.

“Đó là ý tưởng của tôi,” Durham nói nhanh. “Tôi phải nhận toàn bộ trách nhiệm, và xin lỗi cô, phu nhân, từ tận đáy lòng. Nó thật là tệ, rất tệ. Nhưng – ” Anh đỏ bừng tới tận chân tóc. “Để chúng tôi giúp cô đi vào trong, ở đó cô có thể thấy thoải mái hơn!”

Maddy đứng lên. Dạ dày nàng vẫn còn cảm thấy kì lạ và yếu ớt. Cánh tay nàng thì dường như được làm bằng cao su Ấn độ. Khi nàng hơi nhấc nó lên một chút, nàng đã phải hít thở mạnh khi một cơn đau bắn xuyên qua nàng.

“Maddy,” Jervaulx nói, giọng chàng thô ráp, như thể chàng đang giận dữ với nàng. Chàng vòng tay qua eo nàng với một sự dịu dàng trái ngược hẳn với giọng nói, cẩn thận để không chạm vào cánh tay đang bị thương của nàng. Với tình trạng xây xẩm mặt mày như thế này, nàng cần bước đi thật nhanh, đi qua cánh cửa vào trong căn phòng khách phía sau, nơi mà Durham đã nhanh chóng quăng một chiếc gối lên chiếc ghế sô pha. Một người gia nhân nam và một cô hầu gái đi đi lại lại bên trong, và Calvin bước vào từ phía hành lang.

“Tôi đã cử người đi mời bác sĩ rồi.” Ông cầm theo một chiếc áo choàng và một chiếc gối khác. Maddy, đang nhăn nhó, để ông kê chúng xung quanh nàng. “Đây – thưa Cô – không cần ngồi dậy đâu. Hãy giữ cho cánh tay được nằm yên.”

“Đi ra đi,” Maddy yếu ớt nói. “Tôi ổn mà.”

Cavil không thấy phiền muộn. “Đây là muối, cạnh tay cô ấy.”

“Đi đi,” nàng lại nói. “Mọi người.”

“Vâng, thưa Cô. Gọi ngay khi nào cô muốn chúng tôi nhé.” Người quản gia rút lui với những người hầu khác. Durham, cúi người, đi theo họ ra ngoài một cách sốt sắng.

“Đi đi,” Maddy nói.

Jervaulx không di chuyển khỏi chỗ của chàng. Chàng đứng với hai tay khóa sau lưng, nhìn chằm chằm ra ngoài khoảng vườn trống trải.

“Làm ơn,” nàng nói.

Chàng quay đầu lại, như thể chàng nghe thấy tiếng của nàng. Nhưng chàng không đi.

Chỉ là bị bong gân nặng, vị bác sĩ nói, và cần phải cố định nó bằng một chiếc dây đeo. Chàng đã đưa nàng vào giường, và buộc nàng ngủ bằng cồn thuốc phiện.

Trong suốt quá trình kiểm tra trên chiếc trường kỷ ở căn phòng khách phía sau, nàng đã không kêu một tiếng nào bất chấp các thao tác của ông, cho đến khi ông hỏi nàng làm sao mà bị như thế. “Ngã ở cầu thang ư?” ông hỏi một cách phấn khởi.

“Bên ngoài,” nàng nói bằng một giọng thẫn thờ.

“Vậy là vấp chân à? Nguyên nhân gì mà ngã thế ?”

Maddy im lặng. Ta đã gây ra đấy, Christian nghĩ, và cảm thấy bên trong chàng vụn vỡ.

“Có lẽ một chút choáng váng nhẹ ở đầu chăng?” Vị bác sĩ là người mà Christian chưa từng gặp trước đây, một người mô phạm, nhân từ. Ông có vẻ nghiêng về việc thúc bách để biết sự việc. “Cô còn cảm thấy yếu ớt sau đó nữa không?”

“Tôi chỉ … cảm thấy đau,” nàng nói.

“Cô phải cố cẩn thận với bản thân hơn,” ông nói. “Tôi mong là cô chưa kết hôn lâu? Cái kiểu tai nạn tưởng chừng như nhỏ bé này đôi lúc có thể để lại những hậu quả nghiêm trọng hơn đấy. Tôi phải nói một cách hơi khiếm nhã một chút là hiện giờ có bất cứ cơ hội nào là cô có thai hay chưa?”

Ôi Chúa ơi. Christian nhắm mắt.

Maddy không trả lời. Vị bác sĩ hé nhìn qua cặp kính của ông về phía Christian, nhướng mày dò hỏi. Christian khẽ gật đầu.

Vị bác sĩ vỗ nhẹ lên bàn tay bị thương của nàng. “Tôi nghĩ là chúng ta sẽ chuyển cô vào trong giường, cô gái trẻ, và hãy quên các vấn đề đi, trong trường hợp này.” Ông mỉm cười. “Đây, đây – giờ thì đừng bắt đầu khóc, cô gái thân mến, sau khi cô trải qua hết tất cả các thao tác kiểm tra vết thương của tôi một cách gan dạ như vậy! Tôi đã xem qua là không có vấn đề gì có thể mang lại cho chúng ta bất cứ rắc rối nào đâu. Hoàn toàn không. Tội nghiệp – cô là một người can đảm phải không nào ? Hãy đi lên gác nơi cô có thể ngủ một giấc ngon lành đi.”

Ông quay ra định bảo Calvin và một gia nhân tới giúp nàng đứng lên. Vào lúc vị bác sĩ bước lùi lại, Christian đang uống cốc rượu brandy thứ ba. Chàng quay lại khi bác sĩ mở cửa ra.

Vị bác sĩ bước vào và ngồi xuống một cách không khách sáo cùng với chiếc túi của ông, lôi ra một quyển sổ tay. “Cánh tay ấy đã phải chịu một lực vặn rất mạnh ở dây chằng. Xương thì không bị tổn hại gì. Nó sẽ rất đau đớn đấy, nhưng thời gian và sự ổn định sẽ chữa lành thôi.” Ông tính toán và cau mày với nó. Rồi ông nhìn lên Christian. “Ngồi xuống đi, thưa ngài. Ngồi xuống. Tôi muốn nói chuyện với ngài. Ngài định chưng ra cho vợ ngài thấy cái tâm trạng căng thẳng như thế này à?”

Christian ngồi xuống. Chàng nghĩ tới Maddy – Maddy bé nhỏ trung thành.

Không được kích động. Không. Chàng lắc đầu.

“Tâm trạng hiện thời của cô ấy không chắc chắn được. Rất có thể vết thương sẽ rất nhức nhối, mặc dù cô ấy đã chịu đựng cuộc kiểm tra một cách kiên cường. Mong ngài thứ lỗi cho tính thẳng thắn của tôi – biểu hiện thất thường của cảm xúc cũng có thể là một dấu hiệu ban đầu của việc mang thai, nó làm tôi để ý cùng với cái tai nạn này. Cô ấy đã không sẵn sàng cả về cú ngã ấy hay chu kỳ kinh nguyệt. Ngài có mặt lúc cô ấy bị tai nạn không ?”

Christian nhìn tấm thảm Phương đông dưới chân mình, và gật đầu.

“Cô ấy trông có xanh xao hay có bất cứ cơn chóng mặt nào không?”

Chàng đứng lên, bước đi. Chẳng đi đâu, chỉ đi đi lại lại trong phòng.

“Thưa ngài – tôi là một bác sĩ,” người đàn ông nói một cách đều đều. “Tôi nhận ra các triệu chứng này có vẻ như là – ”

“Tôi … đã gây ra.” Christian dừng lại ở cửa sổ, nhìn chăm chăm ra bên ngoài.

Căn phòng im lặng một lúc. “Ngài làm cô ấy bị ngã ư?”

Chàng quay về phía vị bác sĩ. “Phải.”

Vị bác sĩ gật đầu một cách chậm chạp, không rời mắt khỏi Christian. “Tôi hiểu rồi.” Gương mặt ông trở nên dữ tợn hơn. “Vậy là ngài không cảm nhận được bất cứ sự bất thường nào ở cô ấy cả.”

“Không,” chàng nói.

“Cô ấy đã nói với tôi là ngài chỉ mới kết hôn được vài tuần?”

“1 Tháng.”

“Với số lượng thông tin ít ỏi mà tôi có thể có được từ cô ấy, tôi tính ra là cô ấy chỉ mới bị chậm thôi. Tôi mong là cú ngã này không xảy ra vào cái thời điểm nhạy cảm thư thế này. Nếu cô ấy bắt đầu ra máu, chúng ta hầu như sẽ không biết được là có phải chúng ta đã đánh mất cái gì đó hay không, hay là cô ấy chỉ đơn giản là đến tháng thôi, nhưng tôi không ngại mà nói rằng, thưa ngài – theo kinh nghiệm của một vị bác sĩ thì tôi nghĩ rằng ngài đã được làm cha rồi đấy.”

Christian uống một hơi ly brandy.

Vị bác sĩ đứng lên. “Tôi sẽ kiểm tra vào tối nay. Nhân tiện, tôi là Beckett. Mới chuyển đến gần đây vào tuần trước. Tôi e là những người của ngài đã mang tôi tới nhanh tới mức tôi đã không kịp biết tên ngài. ”

“Jervaulx.”

Ông chìa một tay ra. “Vâng, Ngài Chervo.” Ông trao cho Christian một cái bắt tay thật chặt. “Tôi sẽ không vòng vo một từ nào. Tôi khuyên ngài nên cẩn thận hơn với sự nhạy cảm của vợ ngài, và đừng làm cô ấy ngã thêm bất cứ lần nào nữa, thưa ngài.”

Maddy chưa bao giờ là một bệnh nhân trong cả đời nàng. Nàng giận dữ với người thầy thuốc này, người đã chỉ định nàng trở thành một người bệnh tật. Ông ta thậm chí còn tệ hơn nữa khi quay lại vào buổi tối. Rồi ông ta còn bắt đầu gọi nàng là “Thưa Phu nhân,” cục tác quanh nàng như một con gà mái với một con gà con: mắng mỏ nàng vì không dùng cồn thuốc phiện mà ông ta đã để lại, vì đã ra khỏi giường để ngồi dậy, vì bất cứ cử động nào để làm cái gì đó – không bảo vệ cánh tay nàng, nhưng để đối phó với cái bi kịch sắp xảy ra này ông ta dường như nảy ra rất nhiều ý tưởng.

Và để thêm vào sự bực tức của nàng, nàng đã bắt đầu chảy máu vào lúc đêm. Nàng ngủ được ít – phải dựng các chiếc gối lên để kê tay. Cái thời gian không may mắn của nàng không thể giấu được vị bác sĩ khi ông tới vào buổi sáng. Ông lắc đầu với một sự tiếc nuối thê lương, kê đơn phải hoàn toàn nằm trên giường trong 3 tuần. Ông thậm chí còn không hỏi về cánh tay nàng trước khi ông đi ra.

Maddy đẩy chân từ bên dưới tấm ga trải giường. Nàng ôm cánh tay đau trong chiếc dây đeo sát vào người, ngồi dậy bên cạnh giường, chân nàng đặt trên bậc thang giường.

Gã đàn ông ngu ngốc! Cứ cố để quan trọng hóa vấn đề, thế nên ông ta mới có thể tăng chi phí cho một cuộc kiểm tra chẳng có gì hơn ngoài việc bị sái tay.

Cánh cửa phòng ngủ mở ra. Nàng nhìn thấy gương mặt trắng bệch, hốc hác của Jervaulx.

“Nó không đúng đâu!” nàng thét lên. Nàng xiết mạnh cánh tay bị thương vào người. “Nó là việc xảy ra hàng tháng – ngài không phải nguyên nhân gây ra nó, ngài có nghe thấy em nói gì không?”

Giọng nàng cao vút lên. Hoàn toàn chẳng vì một lí do gì, nàng bắt đầu khóc, nhìn gương mặt căng thẳng của chàng mờ ảo trước mặt cho đến khi nàng không thể nhìn thấy rõ nữa. Nàng lắc đầu quầy quậy và chìa bàn tay còn tự do ra.

“Christian – anh đã không gây ra điều này.”

Chàng bước tới. Chàng nắm lấy cánh tay nàng và giữ nó bằng cả hai tay mình, nhìn chăm chú xuống nó. Nàng giật tay ra.

“Anh có nghe thấy em nói không?” Nàng nuốt nước mắt và lắc đầu liên tục. “Quá sớm để ông ấy biết, em sẽ cảm thấy sự khác lạ. Anh đã không gây ra chuyện đó.”

Chàng không nhìn lên nàng. Chàng đứng bên cạnh giường, không di chuyển.

Nàng thở ra một hơi đầy căm phẫn. “Toàn là lừa đảo và nói bậy. Anh không cần phải trả tiền cho ông ta vì bất cứ cái gì ngoài việc đeo cho em cái dây này.”

Hàng chân mày của chàng nhướng lên. Trong một lúc lâu, chàng nhìn khắp gương mặt nàng, và rồi chàng quay đi và nghiêng người dựa vào một trong những chiếc trụ giường trắng gần chân giường, nhìn xa xôi ra phía ngoài cửa sổ. “Ta … ” Các cơ hàm của chàng nghiến lại; chàng ngửa mặt lên nhìn trần nhà, thở hắt ra cay nghiệt. Chàng lắc đầu.

Nàng không thể nhìn thấy chàng. Nàng hít vào và quệt mạnh ngang mắt, không thể ngăn những giọt nước mặt ngớ ngẩn đó.

Rời khỏi,” chàng đột nhiên nói. “Muốn à?”

Chàng nhìn nàng với câu hỏi dữ dội.

“Em không thể rời khỏi,” nàng nói một cách đều đều. “Chúng ta đã kết hôn. Ngài không thể ở một mình được. Em phải ở lại với ngài.”

Muốn rời đi không?”

“Cánh tay em đang bị thương. Em muốn ngủ.”

“Gill?” chàng nghiến răng nói. “Là Gill sao?”

Những giọt nước mắt vừa ngăn nó rơi xuống, nàng lại khóc thổn thức một cách uất ức. “Ít nhất thì anh ta là một người đàn ông đứng đắn! Không phải một kẻ nói dối, hay một kẻ hoang đàng hoặc ác độc.”

Jervaulx vòng tay quanh chiếc cột, bám lấy nó. Chàng bật cười khan một cách đáng sợ. “Tên ngốc … man rợ.”

Nàng thấy mừng là cánh tay của nàng đau đến mức mà nàng không thể với tới chàng để đáp lại sự ăn năn chua chát trên gương mặt chàng. Nàng đang kinh sợ với chính bản thân mình; nàng nên rời đi với Richard, nhưng nàng chỉ ngồi đờ ra đó, như thể ai đó khác đã quyết định hộ nàng. “Dù sao thì anh ấy đã không đánh người,” nàng cáu kỉnh nói. “Anh ấy không mở một cái vũ hội dành cho 500 thực khách.”

“Hắn ta là một con lừa … ngoan đạo. Em sẽ không bao giờ … đi cùng với anh ta.”

“Em muốn ngài để em lại một mình!”

“Em sẽ không bao giờ đi với anh ta,” chàng nói, một cách mạnh mẽ hơn.

“Đi đi!”

“Người Quaker … chán ngắt … sùng đạo …. cứng đầu cứng cổ.”

“Ngài thì biết cái gì chứ?” nàng bật khóc. “Anh ấy là một người đàn ông tốt hơn ngài! Ngài biết cái gì về tốt và đúng đắn nào?”

“Ta biết … em,” chàng nói.

Nàng ngã người xuống chiếc gối và vòng tay quanh cánh tay bị thường, giấu gương mặt nàng khỏi chàng. “Để em lại một mình,” nàng thổn thức nói. “Đi đi và để em lại một mình.”

Categories: Flowers from the storm | Tags: , , , , , , , , | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: