Những bông hoa trong bão – Chương 32


Chương 32

Bước ra ngoài và khóa hết các cánh cửa lại để không gây ra vấn đề gì nữa, Christian chuyển chiếc máy ghi chép của Brunei vào phòng giải trí và bắt đầu nhân cơ hội này hoàn thành trò chơi của chàng. Sau một tuần Maddy đã thực sự bước ra khỏi giường và ra khỏi ngôi nhà, bỏ ngoài tai các yêu cầu của bác sĩ, nhưng Christian nghi là ngay cả những phụ nữ có khuynh hướng lười nhác cũng sẽ không dành quá nhiều sự chú ý của mình vào một trong những trò bi-a.

Lần đầu tiên chàng chơi một quả bóng hoặc hai, thử một vài cú đánh trước khi chàng từ bỏ nó, chán nản. Một niềm vui khác bị tước khỏi bộ não rối như tơ vò của chàng: chiếc bàn được thiết kế tinh xảo và chiếc gậy bằng ngà voi được làm bằng tay yêu thích của chàng không phải là phương thuốc cho việc đánh trượt vào các lỗ khi chàng tập trung vào quả bóng – cảm giác về sự vật ở đó và không ở đó, kỳ quái và làm khiếp sợ, và không hề có ích tí nào cho sự tập trung của ai đó. Chàng thở dài và rải các quả bóng ra, đặt chiếc gậy nằm ngang qua mặt vải. Đẩy chiếc bình cao cổ trở lại trên mặt tủ búp phê, chàng đã để chiếc máy ghi của chàng ra khỏi tầm nhìn của cánh cửa nếu nó vẫn đang mở.

Ngay sự hiện diện của Eydie đã được xác định rõ là để gây ra một lượng khó khăn khổng lồ mà không cần tới sự quấy rầy của bản thân cô ta nữa. Không, cô ta sẽ không chấp nhận bất cứ sự sắp xếp nào về sự thật của đứa trẻ cả; cô ta biết tất cả về việc sắp đặt một cái gì đó, và ghét cay ghét đắng việc có những cố vấn pháp luật đeo-gương-mặt-của-ngày-thứ-sáu lúc nào cũng ở trong nhà của cô ta để tháo gỡ các rắc rối riêng tư của cô ta. Phải, cô ta chắc chắn là sẽ gửi đứa bé ngay trở lại Scotland nếu nó làm cô ta thấy vui; không, cô ta không thích cái ý tưởng về một sự dàn xếp khéo léo với nhà Sutherland để bảo vệ cho quyền lợi của đứa trẻ – tại sao khi cô ta tỏ ra đầy ai oán chàng lại không thể chỉ việc gửi tiền thẳng cho cô ta nhỉ? Cô ta có vẻ như nghĩ chàng không tin tưởng cô ta!

Chàng không tin. Sự đồng tình của chàng với cô ta đã biến mất trong cái việc làm ngu ngốc như một con lừa này rồi. Chàng có lẽ đã gây tổn thương cho cô ta, nhưng cô ta không biết luật chơi như chàng. Không ai buộc cô ta phải chơi cả. Chàng không đuổi theo sự khó chịu này vì lợi ích của cô ta đâu.

Có cái gì đó kỳ lạ và đau khổ đã xảy ra với chàng. “Ngài đã được làm cha rồi,” vị bác sĩ đó đã nói thế, và Maddy đã vươn tay ra và khóc – và không có một chuỗi suy luận logic nào mà chàng có thể định hình được, Christian đã đi tới một quyết định táo tợn là hành động đúng đắn với cái đứa con gái không mong đợi và chưa được nhìn thấy này của chàng.

Nó là một vấn đề tế nhị. Chàng không có bất cứ cái gì thực tế để đề nghị ngoại trừ sự hỗ trợ về tài chính, và vào lúc này thậm chí còn không có bất cứ ý nghĩa nào. Thu nhập của chàng đang cố để được tới cái mức chống đỡ được các vấn đề tức thời, và chàng đã thực sự phải chuyển đi một khoản tiền mặt hàng tuần – chi phí cho toàn bộ ngôi nhà và tiền công cho một hộ lý ướt át mà Eydie đã kêu ca là không có khả năng. Đoán chừng là các chị em trong tình trạng của cô ta cũng không mong gì tìm được một cách chi tiêu hợp lí để thoát khỏi điều đó, chàng nghĩ một cách bất nhẫn. Nhưng không phải danh tính của đứa nhỏ làm chàng bị bối rối. Việc sắp xếp cho một cam kết lâu dài mà chàng phải nghĩ tới – y tá, cô giáo, trường học, Vũ hội và của hồi môn – đòi hỏi những cuộc gặp gỡ bên ngoài tất cả các khoản chi trả trước đó đang đè nặng lên tình trạng của chàng, một sự kín đáo và nguồn thu nhập bí mật mà không thể nào bị diệt trừ bởi gia đình chàng, sẽ làm chàng chết non mất.

Có một khó khăn. Giờ chàng chẳng có một thứ gì có thể đáp ứng cho cái mục đích đó, và chàng còn chưa có khả năng quay vòng tiền cho các công việc kinh doanh – không với những lời đàm tiếu đang diễn ra xung quanh chàng hệt như những con sóng đang đập vào bờ biển. Và nếu chàng dám đợi cho đến sau khi  …. nếu chàng thua …

Nó sẽ kết thúc hoàn toàn nếu chàng thua.

Chàng nhìn chằm chằm chiếc máy ghi chép. Chàng đang an toàn, cho đến khi nào mà chàng vẫn có thể sử dụng được tài khoản ngân hàng của mình. Chàng đã nghe thấy sự đau khổ đang dâng lên trong giọng nói của Maddy và hiểu rõ hơn nàng rằng chàng đang đùa với lửa. Bây giờ từng xu mà chàng tiêu pha cũng đều sẽ chống lại chàng ở Tòa Pháp quan nếu phải hầu tòa – và cũng sẽ chống lại cả nàng nữa.

Chàng đã cố để sống với cái khoảnh khắc đó, để giữ cái cảm giác về những thứ đang được cảm nhận ở đây và vào lúc này, cảm giác tự do, cảm giác được sống. Chàng không phải là cái mà chàng đã từng là. Thỉnh thoảng sự mất mát cứ vây quanh chàng cứ như một cái tát không mong đợi – những thứ nhỏ bé cũng nhức nhối như những thứ to lớn hơn: sự coi thường của những chủ ngân hàng của chàng làm chàng nổi giận; sự lảo đảo đầy gượng gạo của một quả bóng bi a làm chàng muốn phát khóc.

Durham nói là chàng đang dần khá hơn. Christian tóm lấy điều đó như một sự cứu sinh, và cùng lúc cũng chẳng tin tưởng vào nó. Tốt hơn, phải. Đủ tốt, chàng không biết nữa. Đứng lên, cuộc kiểm tra, biết rằng mọi thứ – mọi thứ – tin tưởng vào trí thông minh thất thường của chàng – Chúa ơi.

Với bất kỳ tỉ lệ nào thì cái giá của sự thất bại cũng là quá lớn. Chàng không định đánh cược với cái trí khôn còn thiếu sót của mình. Chàng không định cam chịu bất cứ lời đàm tiếu nào.

Mọi thứ mà chàng làm, những cuộc thăm hỏi, buổi hòa nhạc, những chi trả của chàng, số tiền khổng lồ mà chàng đã xoay sở để có bằng một sự dàn xếp có tính toán với số tiền nợ của chàng – nó sẽ hoàn toàn được đẩy lên đỉnh điểm ở buổi vũ hội. Buổi khiêu vũ đó sẽ giới thiệu Nữ công tước của chàng với xã hội. Và hơn thế nữa sẽ tạo cho chàng một hàng rào an toàn để tránh khỏi cái nhà thương điên đó.

Nhưng việc chuẩn bị cho nó gần như vượt quá khả năng tự làm một mình của chàng. Trả lời và đọc thư, giấy dán tường, hóa đơn cung cấp thực phẩm, rượu sâm panh và sự cân đối thu chi trong các hoạt động thường ngày, tiền mặt thì gần hết, cố để giữ nó hoàn toàn trong đầu chàng bởi chàng không tin tưởng vào các tờ giấy ghi chép, cái đầu mông lung khốn khổ của chàng đã bị xóa sạch và rồi mờ mịt hết, từ ngữ và các ý định muốn nói đều bay biến hết và chỉ còn lại sự rối tinh rối mù.

Cố chấp trong việc phản đối những hành động không đứng đắn trong buổi khiêu vũ, Maddy đã từ chối giúp bất cứ điều gì về nó ngoại trừ việc trả những khoản nợ nần, và Christian đã trả tất cả những cái mà chàng định trả. Chàng không thể tiết kiệm được hơn – một điểm bất đồng khác giữa họ.

Chấn thương của nàng đã buộc chàng phải hoãn lại sự kiện đó 2 tuần so với dự kiến. Không có một sự bất lợi khách quan nào về điều đó mà chàng có thể tính ra được; nó chỉ làm cho cái chủ đề này có cái gì đó bận rộn hơn Lễ Giáng sinh trước đó mà thôi, và sự căng thẳng trong việc chuẩn bị của hai tuần thậm chí còn trở nên căng thẳng hơn. Chàng phải bảo Durham dùng danh nghĩa của Christian để viết thư thông cáo về tai nạn của Maddy cho mọi người. Chàng quay lại rạp hát Opera hai lần, một lần đi một mình và một lần đi cùng với Durham và Fane, và sắp xếp đi tới vài cuộc thăm viếng với họ trong một số tình huống mà chàng biết là không đòi hỏi nhiều sự giao tiếp. Chàng kiểm soát một cách chặt chẽ hành vi của mình, và do đó nó cũng có vẻ thành công.

Durham bị làm cho ngạc nhiên vì điều đó. Anh đi tới và ngồi xuống ăn sáng cùng với Christian và Maddy trong lúc chàng đang lấy những thứ cuối cùng của bữa sáng,

“Thật là phi thường,” anh nói, mang thêm trà cho Maddy từ chiếc bình trên chiếc bàn bên cạnh. “Ý mình là, cậu đã nghĩ người đàn ông là Đức ông Byron thật là kém nồng nhiệt, chỉ đứng ở đó nhìn soi mói và không nói năng gì.” Anh xếp chiếc cốc của nàng đưa cho nàng. “Sữa không, bạn yêu?”

“Có, cám ơn anh. Anh không nên gọi tôi như thế.”

Durham và Fane đã bắt đầu một cuộc chiến dành sự mến mộ cho Maddy, vẫn cứ dai dẳng bất kể lời chỉ trích nhẹ nhàng của nàng dành cho hành động đó trong lá thư nặc danh. Christian chịu đựng áp lực từ sự trách móc của nàng – một sự bất công, chàng rầu rĩ nghĩ, nếu nàng biết là chàng chỉ nhớ láng máng về cái mưu mẹo đó như thế nào. Cái đêm mà họ trốn thoát là một mớ bòng bong đối với chàng. Durham đã vẽ ra tất cả những chi tiết đó, nhưng chỉ có mỗi chàng bị nàng gọi thẳng mặt là đồ nói dối.

Nhưng rồi, những ngày này, mọi thứ có vẻ là lỗi của chàng, theo đúng như Quý Cô Cao cả keo kiệt Archimedea Timms.

“Cô sẽ phải để ý sát sao những quý cô đối với anh chàng này đấy,” Durham khuyên nàng, tự làm cho bản thân mình thoải mái trong một chiếc ghế.

“Tôi ư?” nàng hỏi, nhìn xuống tách trà của mình. Các ngón tay nàng di chuyển không ngừng, vuốt đi vuốt lại cái quai cốc bằng sứ. Christian nhìn họ, cố gắng để nhớ họ. Nếu chàng thua, nếu họ đẩy chàng quay lại chỗ đó – nàng sẽ không có ở đó nữa.

“Những người phụ nữ có vẻ thích nó.” Durham lắc đầu. “Một cái nhìn bí hiểm nóng bỏng, những lời đồn theo một khuynh hướng nguy hiểm trở nên hoang dại khi mặt trăng tròn, một câu trả lời đơn giản ‘có’ hay ‘không’ cho mọi thứ – Đức ngài, tớ định tự mình dành cho nó một sự cố gắng. Họ sẽ ngất ngây dưới chân tớ. Chúa biết là họ đang ngất ngư dưới chân người. Cậu đang nghĩ gì thế?”

Fane bước vào, và dừng ngay lại. “Có chuyện gì với cậu ta thế?”

Durham từ bỏ sự sắp xếp đầy háo hức của mình. “Tớ đang tập kìm nén sự sung sướng lại.”

“Ồ, đừng mà.” Đại tá cúi người phía trên Maddy và nâng bàn tay nàng lên. “Cô sáng nay thế nào, thiên thần của tôi?”

“Anh không nên gọi tôi như vậy,” nàng nói, vẫn cái câu mà lúc nào nàng cũng nói. “Tôi khá hơn nhiều rồi. Tôi có thể cử động các ngón tay mà không thấy đau nữa, và đêm qua tôi đã ngủ mà không cần tới chiếc băng đeo tay nữa.”

Fane lắng nghe một cách thờ ơ. “Vậy là ngồi được ở trong xe độc mã rồi. Cô sẽ đi dạo với tôi trong công viên chứ?”

“Sau … buổi khiêu vũ,” Christian nói.

“Đồ phá đám,” Fane gằm gè.

“Một kẻ keo kiệt thực sự,” Durham nói. “Thật là, không có gì tệ hơn một ông chồng ghen tuông.”

Christian cười khẩy, nhưng chàng đang ghen, mặc dù chàng thề là sẽ bóp chết nó trước khi chàng thừa nhận điều đó với các bạn của chàng. Chàng đang ghen với sự thoải mái của họ đối với nàng, đố kỵ với việc họ có thể hôn các ngón tay của nàng một cách dễ dàng như thế – chạm vào nàng – thứ mà chàng đã không làm được từ cái lúc mà nàng ngồi trên mép giường của chàng, bị băng bó và đau đớn bởi chính bàn tay của chàng.

Và chàng đang ghen điên cuồng với Richard Gill, cái bóng ma cứ lởn vởn mãi giữa họ. Christian đã cố nuốt mọi cơn giận và lòng kiêu hãnh để gọi người quản vườn Butterfield tới để đảm bảo là ông ta sẽ không sa thải cái gã nhân viên cứng đầu ngoan đạo của ông ta, không trách phạt vì sự việc đã xảy ra, “sự hiểu nhầm không may”. Christian đã làm điều đó vì Maddy, và chắc chắn rằng nàng biết điều đó, mong chờ sự phản hồi mà chàng nghĩ là chàng xứng đáng được nhận cho sự ấm ức này – bỏ mặc Con Lừa đó không trừng phạt vì cái tội dám dụ dỗ vợ của Christian rời bỏ chàng ở trong khu vườn phía sau nhà chàng.

Nó là một biểu hiện có ý thức đầu tiên của chàng trong việc trở thành một người đàn ông tốt hơn, và tất cả những gì nó đem lại cho chàng lại rất khiêm nhường, một câu nói “Vậy là, ngài đã làm đúng.”

Christian nghiến răng lại. Chàng không nghĩ là chàng thích trở thành một người đàn ông tốt bụng. Chàng nghĩ rằng nếu chàng không thể tống khứ được cái bóng ma ám quẻ của Richard Gill ngay thì chàng sẽ chẳng chóng thì chày sẽ rơi vào một tình trạng còn thê thảm hơn.

Jervaulx đã chọn được loại vải và kiểu thiết kế cho chiếc áo choàng dạ hội của nàng. Maddy đã hoàn toàn hiểu rằng nàng phải mặc nó, nhưng ngược với cái niềm vui âm ỉ trong thâm tâm đó, nàng lại tỏ ra chịu đựng cái ý tưởng về một chiếc áo choàng đặc biệt, và cả với cái không khí náo động mà nàng cảm thấy về chính buổi vũ hội, nàng đã gặp người thiết kế trang phục với một thái độ miễn cưỡng nhất, và không thèm tỏ bất cứ thái độ gì xem là nàng thích mẫu nào hay kiểu nào.

Điều đó không làm cho Jervaulx thấy bối rối. Chàng đang phải có mặt ở hành lang phía sau, kiểm tra việc sắp xếp đúng đắn và hợp thời những mẫu thiết kế và những con ma nơ canh như thể chàng là một chuyên gia về chuyện đó. Maddy ngầm có ý thiên về những màu sắc sặc sỡ của tấm lụa màu xanh lá ánh lên màu đỏ tía, đẹp tuyệt như một bông hoa lạ kỳ và thể hiện sự giàu có, hiện ra trong bức vẽ với 3 đường ren ở viền áo, tay áo phồng lên và một chiếc khăn choàng lông màu đỏ tía mỏng tang, nhưng tất nhiên nàng chẳng bao giờ nói ra điều đó. Nàng không thể hình dung được bản thân khi khoác lên người bộ trang phục này, trong bất kỳ trường hợp nào – nhưng nàng nghĩ nó sẽ rất đáng.

Người thợ may đủ láu cá để đẩy bản vẽ đặc biệt đó vào tầm nhìn trong vài lần, mời chào những mẫu chất liệu có thể, nhưng Jervaulx thậm chí còn không thèm nhìn tới chúng. Chàng đã cầm một mảnh mẫu không màu sắc trong tay, lọc ra nó qua hàng loạt mẫu mã một cách không kiên nhẫn cho đến khi chàng duyệt tới tận đáy cái chồng bản mẫu và ngồi trở lại.

Quý bà người Pháp đó quay lại với sự kết hợp của màu xanh lá và màu đỏ tía, đưa nó lên tới mặt của Maddy, hơi cau mày và lắc đầu. “Không,” bà ta nói. “Nó không hợp đâu. Cái đống màu sắc này sẽ nuốt chửng lấy cô ấy ngay.”

Maddy hơi tách người ra. Nàng không bị thất vọng. Những ngày phải nằm cô đơn một mình, bảo vệ vết thương của nàng khỏi sự cám dỗ và quyến rũ của chàng, đã cho nàng thời gian để suy nghĩ về sự yếu đuối của nàng. Nàng đã hoàn toàn xóa bỏ cái phần đó trong con người mình, cái phần đó đã trở thành một sự vui đùa rảnh rỗi và trang trí và trở thành của chàng.

Jervaulx cầm một trong những cô ma nơ canh lên, quay quay nó trong tay. Đột nhiên chàng với một cái kéo và bắt đầu cắt các li xếp của nó ra, lờ đi tiếng “ô, a” yếu ớt của người thợ may. Những đường diềm buông xuống cho đến khi chiếc váy dài bị tháo hết và trông hệt như Chiếc Áo Choàng Đơn (áo choàng của người Quaker), ngoại trừ cái cổ áo mở rộng và trễ xuống. Thiết kế ban đầu có một viền ren lớn bao lấy nó; Jervaulx đã cắt bỏ phần ở giữa, chỉ để duy nhất một phần ren phủ qua các tay áo phồng lên. Chàng đặt những mảnh thừa của chiếc váy lên cô ma nơ canh và cầm lấy nó đưa cho người thợ may.

Người phụ nữ kiểm tra nó trong một lúc, nhìn lên Maddy với đôi mắt nheo lại. Rồi bà mím môi và nhướng mày. “Nếu đó là cái ngài muốn,”  bà ta nói.

Jervaulx chỉ gật đầu, và để Maddy lại để lấy số đo.

Câu chuyện đó xảy ra lúc cánh tay nàng vẫn đang bị bất động hoàn toàn, và đương nhiên, cái quá trình đo đạc đó thật đau khổ và phiền hà. Giờ thì vết thương của nàng đã được phép cử động thoải mái hơn, Jervaulx đã thông báo với nàng vào bữa sáng là người thợ may lại yêu cầu phải lấy một số đo khác.

Maddy miễn cưỡng phải có mặt vào thời điểm được định sẵn đó. Cái tấm vải mềm mại mà chàng lựa chọn đã dập tắt ngay cái niềm vui của nàng bằng chiếc áo choàng đó – sự hiện diện của nó bây giờ hoàn toàn chỉ gợi nhớ tới sự quá đà mất kiểm soát của chàng và cái thử thách về buổi khiêu vũ đang đến gần đó.

Người phụ may giúp nàng cởi chiếc váy thường nhật của nàng ra, khi mà cánh tay nàng vẫn còn rất đau với những cử động phức tạp. Người thợ may lẩm bẩm một cách không hài lòng khi tháo những chiếc khuy trên chiếc áo sơ mi và chiếc áo ngực của Maddy. “Cài cao quá, lên tới tận cổ thế này – cần phải thoáng hơn.” Trước khi Maddy nhận ra người phụ nữ đang nói tới cái gì, chiếc váy lót của nàng đã bị lột hết đến tận eo.

Maddy hít vào và vắt tay ngang qua ngực – và Jervaulx lại chọn ngay lúc đó để bước vào phòng, xem xét buổi thử quần áo.

Categories: Flowers from the storm | Tags: , , , , , , , , | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: