Những bông hoa trong bão – Chương 33


Chương 33

Maddy, trong chiếc áo choàng, bơ phờ đứng nhìn chằm chằm ra phía ngoài cửa sổ của căn phòng ngủ đầy trụ cột nơi mà nàng đã ăn mặc đàng hoàng khi nàng nhìn thấy người đánh xe đang dừng lại phía trước các bậc thềm. Cánh cửa xe ngựa mở ra, nàng hít vào một hơi nặng nề khi nhìn thấy dấu hiệu của một chiếc mũ Quaker và chiếc áo choàng đen.

Người hầu gái đã để sẵn chiếc áo choàng dạ hội màu bạc cho nàng. Maddy vội vàng quay lại từ khung cửa sổ, kéo sập cánh cửa chớp xuống. “Nhanh lên – cái gì đó – ” Chiếc váy hàng ngày của nàng đã để ở dưới tầng rồi. “Giúp tôi mặc nó vào!” Nàng vồ lấy chiếc áo dạ hội và quăng nó cho cô hầu đang bị làm cho giật nảy mình. Một phút sau, chỉ được cài khuy và móc, Maddy vội vàng chạy xuống gác.

Nàng bước tới hành lang ngay khi một người hầu đang nhanh chóng đặt một chiếc khay cốc sang bên cạnh để trả lời tiếng chuông rung. “Dành cho tôi đấy,” nàng nói, tuyệt vọng nghĩ về nơi nào đó để trốn anh ta – tại sao, ôi, sao trong tất cả mọi lúc, Richard lại tới ngay vào lúc này chứ! Căn phòng khách phía sau là không thể rồi, phòng ăn sáng thì đầy các nhạc công người Ý, cái kho chứa bơ của Calvin thì đầy tới tận nóc với các thùng sâm panh – nàng đẩy cánh cửa phòng bi a. “Chỉ cho anh ta ở trong này.” Nàng bước qua cánh cửa và tự mình đóng nó lại.

Có tiếng thì thầm trong hành lang và rồi người hầu giữ cánh cửa mở ra. “Ông và Bà Little, Ngài Bond, Ngài Osborne.”

Maddy thoáng một chút nghi hoặc, lạ lẫm. Không phải Richard.

Nàng đứng đối mặt với những người lớn tuổi ở Buổi gặp mặt của riêng nàng, với trái tim tan vỡ trong lồng ngực.

Người hầu đóng cánh cửa lại. Môi của Maddy hé ra, nhưng không có âm thanh nào thoát ra.

“Archimedea Timms,” Elias Little nói, “chúng ta lo lắng chạy tới đây để gặp cháu, trong ngôi nhà của một người không có niềm tin.”

Ba người còn lại đứng ủ ê, nhìn nàng trong chiếc áo choàng khiêu vũ màu bạc phỏng theo chiếc Áo Choàng Chất Phác.

Elias lặng lẽ hỏi. “Chúng ta đang hỏi cháu, có phải cháu đã kết hôn với người đàn ông này không?”

Nàng đã biết là chuyện này sẽ xảy ra, rằng họ sẽ tới để chất vấn nàng, nhưng nàng lại không biết là cảm giác của nó lại như thế này. Nàng không biết đối mặt với họ như thế nào, những người mà nàng đã rất yêu quý này, những người thân thiết như người nhà đối với nàng. Constance Little đang khóc thổn thức, lặng lẽ, hai bàn tay bà đang vặn xoắn chiếc khăn choàng.

Maddy chớp mắt. Nàng quay mặt đi. Nàng gật đầu, không nói gì.

“Ôi, Maddy,” Constance thì thầm.

Nhìn họ như thể không thể nào tin được vào điều đó trước đây. Elias nhìn một lượt những đồ đạc bằng da được mạ vàng xa xỉ của căn phòng. Ông nhìn chiếc bàn bi a, gương mặt phúc hậu của ông nhăn lại đau buồn.

“Nó là một nỗi đau buồn thực sự đối với Hội Friends,” ông nói, bằng cái giọng nhẹ nhàng nhất mà nàng đã nghe thấy ông ngân nga vào Ngày Đầu Tiên. “Hội đã gửi chúng ta tới với cháu và để giảng giải cho cháu những ý nghĩa về lỗi lầm của cháu. Thể theo lời yêu cầu về Sự thật, một Người Bạn không thể bị ràng buộc một cách bất công với một người của thế giới đó, hoặc đưa ra một kiến nghị về hôn nhân mà không có sự đồng ý và chấp nhận của Hội Đồng.” Elias chìa tay ra, chạm vào cổ tay nàng, nói nhẹ nhàng hơn. “Archimedea, không có sự điều chỉnh vô ích nào ngoài việc bảo vệ cháu, cháu sẽ không phải rơi vào cạm bẫy của kẻ thù. Một người trẻ tuổi có thể hấp tấp và vấp ngã trên đường đời, do đó vấn đề này sẽ được mang ra trước Hội đồng và được trình bày với Hội, những người có khả năng về kiến thức và quyền lực của Chúa để xem xét nó, xem nó có nằm trong con đường Ánh sáng không. Cháu có hiểu điều này giống như là Sự Thật không?”

Nàng nuốt xuống. “Vâng.” Ồ phải. Nàng hiểu chứ.

“Và cháu sẽ không bị ảnh hưởng bởi nó. Cháu không cần phải nghe theo Đức Ngài, cũng không phải theo Hội Những Người Bạn, chỉ cần trung thành với con đường mà cháu đã chọn thôi.”

Nàng hé môi định nói và rồi lại mím môi lại. Nàng không nói gì.

“Hiểu được điều này, cháu sẽ biết lý do tại sao chúng ta được cử tới đây.”

Maddy khẽ kêu lên khổ sở. Nàng quay lưng lại phía họ.

Tiếng lạo xạo của giấy vang lên. Elias hắng giọng. “Archimedea Timms, vì cô xuất thân là một đứa trẻ đã từng được đi cùng với cha cô tới Buổi gặp mặt, và được cấp chứng nhận về nghề nghiệp của chúng tôi, đang mang cái tên của người Quaker, và vì cô đã ly khai khỏi Sự thật và kết hôn với một người đàn ông của thế giới đó, một sự cần kíp đặt lên vai chúng tôi là buộc phải chứng thực sự việc đang chống lại cô, rằng cô không hoàn toàn – ” cái giọng nhẹ nhàng, trầm lắng của ông nao núng. “ – không hoàn toàn được thừa  nhận như là một thành viên trong mối quan hệ bạn bè với chúng tôi.”

Những giọt nước mắt nóng hổi và mặn chát tuôn xuống ướt đẫm gương mặt Maddy.

Elias hít một hơi dài. “Ngoài ra – vì nhiều người biết rằng cô đã có tên và sự giới thiệu của một người Friend, và được những người của Giới đó biết tới là một người Quaker nên vì sự an toàn và danh dự của Hội, chúng tôi buộc phải công khai sự thật này thật rõ ràng bằng cách thảo một văn bản và công bố rằng cuộc hôn nhân khập khiễng đó sẽ không được chỉ bảo cũng sẽ không được công nhận bởi Hội Những Người Bạn, và sao thành ba bản rồi gửi một bản tới Cuộc gặp mặt để thông báo, một bản gửi cho người được gọi là Cha xứ, người đã thực hiện cuộc hôn nhân đó, và một bản là gửi cho báo chí, với yêu cầu là cô không được phép sử dụng tên của người Quaker để lừa dối mọi người.”

Maddy nhắm mắt lại. Báo chí sao! Nguyên nhân là vì Jervaulx, vì chàng là một Công tước cho nên mọi người phải biết rõ. Nàng đưa các ngón tay lên và lau mắt, quay lại thật nhanh. “Vậy thì giờ hãy để tôi làm điều đó.”

Nếu nàng đợi – nếu nàng dừng lại và suy nghĩ – nàng sợ rằng nàng sẽ không đủ can đảm. Nàng điên cuồng nhìn xung quanh căn phòng, quay người khỏi những giọt nước mắt của Constance.  Kia rồi – cái máy ghi chép của Công tước – nàng mở cái ngăn kéo trên chiếc hộp đóng kín và thấy chiếc bút cùng lọ mực. Không có giấy, nàng mở chiếc hộp ra và chộp lấy những mảnh giấy còn dùng được.

Cái trên cùng đã được dùng rồi, trên đó nguệch ngoạc mấy chữ Gửi bưu kiện đó tới cho ta  bằng chữ viết tay không hoàn chỉnh của Jervaulx. Maddy kéo mẩu bút chì bị gẫy một cách khó khăn.

“Archimedea,” Elias nói, “cháu không cần phải viết một cách thật tâm quá đâu. Những lời cháu viết ra phải được thừa nhận ở Buổi Gặp Mặt.”

Maddy thả chiếc bút xuống. Nàng ngồi xuống cạnh ghế. “Cháu sẽ không hoàn thành được nó.” Gương mặt nàng nhăn lại. Nàng không thể kiềm giữ được những giọt nước mắt, hay những lời lẩm bẩm đau buồn. “Cháu muốn quay lại.” Nàng run rẩy, khóc lóc, và nhìn lên. “Ôi, Constance, cháu muốn về nhà! Cháu không thể về nhà nữa phải không?”

Constance chạy tới chỗ nàng, cầm lấy bàn tay nàng, quỳ xuống. “Maddy, cháu có muốn quay về không? Cháu có thể quay về với tôi mà! Xóa bỏ hết Hiện tại và bước tới và sống trong Ánh Sáng.”

Maddy nhìn qua bà về phía Elias trong niềm hy vọng chợt bùng lên và điên dại.

“Cháu biết rõ rằng chúng tôi không chống lại được sự chỉ định của Hội mà, Archimedea,” ông nói. “Nhưng cháu không thể nào xuất hiện với tư cách một người Friend và đang kết hôn với người của xã hội này. Chúng ta không thể chấp nhận với những điều như thế này được.”

“Nhưng cháu có thể quay về không?”

Nàng cúi đầu. “Vâng. Vâng, cháu sẽ – ”

Cánh cửa phòng bi a đột nhiên mở ra. Maddy ngẩng phắt lên, chộp lấy tay của Constance.

Jervaulx dừng lại, với một cái nhìn ngơ ngác, giật mình. Chàng chậm rãi định thần lại; trong một lúc lâu chàng chỉ nhìn chằm chằm vào Elias Little.

Rồi chàng nhìn thấy Maddy; chàng nhìn hai bàn tay nàng đang tóm chặt lấy bàn tay của Constance và những mảnh giấy trên chiếc tủ búp phê. Sự cảnh giác bùng lên trên mặt chàng.

Maddy chậm rãi thở ra khi nàng nhận ra là chàng sẽ không nổi đóa lên. Nàng rút tay khỏi tay của Constance. “Jervaulx,” nàng nói, hếch cằm lên, “có vài người ở Hội Friends tới để nói chuyện với em.”

Chàng không nói gì, chỉ đứng đó với cái nhìn đề phòng.

“Đây là chồng cháu,” Maddy lặng lẽ nói.

Chàng đã mặc chiếc áo choàng lễ phục và chiếc quần ống túm màu đen, chiếc áo sơ mi với mặt trước viền đăng ten gắn một chiếc đinh ghim màu ngọc lục bảo đang sáng lấp lánh ở các nếp gấp – cao lớn và lặng lẽ, không một con quỷ nào trong những cái nhìn của chàng: hình mẫu của một người đàn ông tìm kiếm những niềm vui trần tục.

“Nói cái gì?” chàng hỏi, với một chút thách thức.

“Chúng tôi tới để xác nhận rằng Archimedea không còn là bằng hữu của chúng tôi nữa,” Elias ủ ê nói, “vì cô ấy đã ra khỏi Sự thật và tự mình kết hôn với ngài.”

Jervaulx nhìn gương mặt đẫm nước mắt của Maddy và quay sang Elias. “Ông là nguyên nhân … gây khóc.”

“Thật nặng nề khi chúng tôi phải làm thế.”

Công tước ngạc nhiên với Maddy. Thay vì bùng lên giận dữ, chàng chỉ nói, “Xong chưa?”

Người lớn tuổi nhất gật đầu. “Chúng tôi đã nói những điều mà chúng tôi được chỉ định phải nói.”

Jervaulx đứng lùi lại và giữ cánh cửa mở ra.

Constance quay người. Bà trao cho Maddy một cái ôm thật nhanh. “Đi với chúng tôi,” bà thì thầm, trước khi nhanh chóng đi qua công tước ra khỏi căn phòng. Những người khác theo sau chậm hơn. Không ai trong số họ nhìn lại hay nói bất cứ điều gì.

Maddy rời khỏi chỗ nàng đang đứng, bước tới trước mặt chàng.

Chàng đi tới chỗ chiếc tủ búp phê, nhặt chiếc bút gẫy và những tờ giấy lên. Chàng gom tất cả lại và gạt nó ra, đóng chiếc hộp lại, vò nát mảnh giấy mà nàng đã viết nguệc ngoạc lên. Chàng nhìn cái dáng nghiêng nghiêng của nàng. “Không xin lỗi … Maddy,” chàng nói với vẻ ngang ngạnh, lành lạnh. “Em khóc … nhưng ta không xin lỗi đâu.”

Categories: Flowers from the storm | Tags: , , , , , , , , | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: