Những bông hoa trong bão – Chương 33.cont1


Chập choạng tối, chàng nhìn xuống từ cửa sổ của thư viện và nhìn thấy nàng trong khoảng sân trống rỗng, đang quỳ ở gần chỗ bức tường, đầu nàng cúi xuống, như thể nàng đang cầu nguyện. Chàng lẩm bẩm không thành lời với người thư ký và rời khỏi căn phòng. Trong khoảng sân vườn, chàng thấy nàng đang quỳ trong cái lạnh buốt giá, mặc bộ quần áo nâu xám cũ kỹ của người Quaker, đang kéo những nhánh cỏ dại dọc theo chân tường bằng các đầu móng tay.

“Maddy,” chàng nói, cáu tiết và bối rối bởi cái công việc kỳ lạ này. “Em đang làm gì vậy?”

Nàng lui người lại, ngồi trên hai gót chân và nhác nhìn lên chàng, rồi lại quay lại ngay với công việc nhặt cỏ tỉ mỉ của mình. “Em muốn bản thân có ích theo một cách nào đó.”

Chàng đứng nhìn nàng. “Không phải bây giờ. Em … đang mặc quần áo. Không phải … có ích.”

Nàng cúi sát xuống đất hơn, đào đất bằng các ngón tay trần.

“Đừng,” chàng nói sắc giọng, không thích nhìn thấy nàng với công việc như thế này.

“Ngài không cho phép sao?”

“Không. Maddy – ”

Nàng đứng lên, và ngồi xuống chiếc ghế sắt, nhìn xuống lòng mình.

Chuyện gì vậy, chuyện gì thế này? – nhưng chàng ghét phải biết.

“Em thích có cái gì đó để làm,” nàng nói, hơi thở của nàng đóng băng lại khi nàng nói. “Em không quen với sự ngồi không.”

“Buổi khiêu vũ – ”

“Ồ, vâng,” nàng nói nhẹ. “Ngài đã tạo ghi chú trong các tài khoản của ngài chưa? Một Nữ công tước, trong chiếc áo choàng vũ hội, được đứng ở bậc trên cùng của cầu thang để tiếp đón khách.” Nàng lắc đầu. “Em không phải Nữ công tước. Em sẽ không thuộc về nơi đó.”

“Maddy.” Chàng với ra để chạm vào nàng, nhưng nàng đột nhiên đứng lên và bước lùi ra.

“Em không thuộc về nơi này,” nàng nói, quay mặt khỏi chàng.

“Cần em … Maddy. Nếu em muốn thứ gì đó … công việc …. buổi vũ hội – ”

“Em không biết về cái đó!” Giọng nàng uất ức nhưng đầy khuất phục, gần như lạc đi khi nàng tiếp tục nhìn xuống. “Ngài có thư ký rồi. Ngài không cần em nữa.” Nàng cầm mép của chiếc khăn lên. Giọng nàng vỡ ra khi ngước lên. “Ngài không cần em nữa.”

Chàng nhìn nàng, cố kiềm chế bản thân. “Vậy … em muốn gì?”

Nàng hơi cúi đầu, không trả lời.

“Người Quaker à?” chàng nhẹ nhàng hỏi. “Gill à?”

“Em không muốn quên đi em là cái gì,” nàng nói một cách dữ dội lạ kỳ. “Em không muốn.”

Cơ thể chàng căng lên. Chàng hết mở lại nắm tay lại. “Vợ ta. Ta cần bây giờ … tối nay … đứng cùng với ta.”

“Tối nay!” nàng nói một cách khinh miệt. “Còn có những thứ khác ở cái thế giới này bên cạnh buổi vũ hội phù phiếm của ngài. Còn có những thứ khác bên cạnh việc tái tạo lại ngài thành một Công tước vĩ đại!”

Sự kiểm soát của chàng vỡ vụn; chàng thở hắt ra nhẹ nhàng. “Bộ váy của em đâu?”

“Em sẽ không tham dự đâu,” nàng nói. Nàng nhấc một ngón tay gạt đi. “Nó đúng là một trò đùa đầy sáng tạo đấy.”

Trò đùa à?” Chàng thốt lên một cách hằn học. “Nghĩ ta làm nó … là để đùa à?” Chàng tóm lấy cánh tay nàng, đẩy nàng lại đối mặt với chàng. “Chuyện gì xảy ra .. khi ta không là Công tước?” chàng xiết nàng mạnh hơn. “Chuyện gì xảy ra … với em …  khi ta lại ở đó?” Chàng hét lên, lắc mạnh nàng, “Người điên! Người điên, Maddy! Em nghĩ là em có thể ngăn được sao? Em không thể. Đức vua! Đức vua thì có thể, nếu ông ấy tới.” Chàng buông nàng ra với một tiếng gầm khe khẽ. “Không bao giờ quay lại …. ta sẽ không thua … em! Mất tất cả! Ta – sẽ – lại – là – Công – Tước!”

Chàng đẩy người ra, quay đi và để nàng lại trong khoảng sân trống rỗng. Đến chỗ cánh cửa, chàng dừng lại và nhìn trở lại.

“Cứu chúng ta. Đó là điều mà ta đang làm … chiếc mũ tiara … nhà vua … vũ hội phù phiếm. Cứu chúng ta!” Chàng quay ngoắt đầu lại đi về phía ngôi nhà. “Em muốn … có ích. Được thôi! Hữu ích. Một Nữ công tước! Nhận đi! Chiếc váy bạc! Hiểu không?”

Nàng đang nhìn chàng, không di chuyển, như thể chàng là ai đó mà nàng không hề biết trước đây. Chàng nhìn lại nàng trừng trừng, giận dữ. Nàng liếm môi. “Việc đó … để cứu ngài sao?” nàng lặp lại.

“Cả hai. Em và ta. Đi … thay đồ đi,” chàng cáu kỉnh nói và đóng sập cánh cửa lại.

Ở bậc trên cùng của chiếc cầu thang, trong cái hành lang toàn mùi cây xanh trang trí và nước hoa của phụ nữ, ồn ào đến mức làm người ta cảm thấy có thể chạm được vào bức tường âm thanh đó, Christian đang vẫy cả hai tay. Không cần phải nói gì; chẳng ai có thể nghe được điều mà chàng nói. Một người hầu đang đứng ở dưới chân cầu thang đang gào lên tên của các vị khách khi họ bước vào, nhưng cũng chẳng ai nghe thấy anh ta nói gì.

Maddy đứng bên cạnh chàng, chiếc mũ tiara lóe lên ánh lửa màu xanh lá cây mỗi khi nàng quay đầu. Nàng đã quay về với cuộc sống, Maddy bé nhỏ của chàng – vẫn còn căng thẳng nhưng thỉnh thoảng nàng vẫn quay sang nhìn chàng, một cái nhìn dò hỏi, lo lắng, như thể hỏi xem họ có đang làm tốt công việc mà cả hai đang làm không.

Chàng có thể đoán chắc là cánh tay bị thương đang hành hạ nàng. Nàng giữ nó sát vào người, cố gắng bí mật giúp nó bớt đau, không nghi ngờ gì việc nàng cũng nhận ra như chàng là mỗi cử động của nàng đều sẽ bị hàng tá con mắt soi mói. Christian đợi cho tới lúc tạm nghỉ giữa buổi, một quý bà đang gặp rắc rối với cái viền áo của mình ở bên dưới cầu thang. Chàng nắm lấy khuỷu tay Maddy và kéo nàng ra khỏi hành lang nơi mà họ đã phải đứng để đón khách cả giờ đồng hồ và bước vào căn phòng màu xanh dương.

Tiếng ồn ào của những vị khách bị xóa sạch một cách kì lạ trên lối đi của hai người, từ giữa phòng nơi những tấm thảm đã được cuộn hết lên, rõ ràng là đang chờ chàng và Maddy để khai mạc vũ hội. Nhưng chàng không thể, không cho đến khi Đức vua tới. Christian bước sang phía bên phải do vướng dàn nhạc chờ phục vụ và bắt đầu đi một vòng quanh các căn phòng.

Chàng đã nhận ra một điều là những công việc tầm thường mang tính xã hội thì rất dễ thuyết phục, ăn sâu vào chàng đến mức chàng có thể nói về chúng mà không ngại ngần gì, giống như việc những câu từ kết nối với nhau thành một bài hát cổ xưa thân thiết có ý nghĩa. Tiếng ồn ào đó cũng có ích: trong thư viện, nhóm 4 người đó chỉ có thể nghe loáng thoáng được cuộc trò chuyện. Chàng không dừng lại ở bất kỳ chỗ nào lâu hơn thời gian để nghe và chấp nhận một cách máy móc những lời chúc mừng, chịu đựng sự bàn tán và hiếu kỳ của những cái nhìn mà chàng biết là đang đuổi theo phía sau họ.

Nó chỉ là một trò chơi thôi, chờ đợi để bắt đầu khiêu vũ. Mỗi phút sau nửa đêm trôi qua đều làm cho điều đó trở nên rõ ràng hơn. Vẫn còn nửa thời gian – chàng nhẩm tính  – chàng có thể đợi lâu hơn. Nếu sau đó Đức vua của chàng không tới, chàng sẽ đẩy tất cả tiền bạc của chàng vào một ván bài thua.

Ít nhất thì các anh em rể của chàng không ở đây để tự mình chứng kiến nó. Chàng đã mời gia đình mình – nhưng tất nhiên là họ không tới, cũng không trả lời. Không, với Maddy vẫn còn ở trong nhà chàng, không, với những luật sư của họ đang cố để cướp sạch của cải của chàng.

Nàng đi bên cạnh chàng, một bức phù điêu Galatea bằng bạc, sống động với những đường vân chạm khắc thay cho những bức tượng xung quanh. Nàng làm một điều lạ lùng với sự hạn chế của mình – nàng ngăn chúng lộ ra. Christian có thể thấy điều đó. Họ đã tới để cười nhạo nàng – rằng cái đêm ở nhà hát opera đó và việc chịu đựng những tin đồn ác ý đã kết thúc công việc đào mỏ của nó, nữ tín đồ của phái tín hữu bị gọi là gái giang hồ; người chỉ có thể phỏng đoán được và nàng đã không tạo cho họ một manh mối nào.

Chàng đi ngang qua Fane ở gần cuối của cái vòng tròn đó và kéo anh ra khỏi cái nhóm sĩ quan, lôi anh vào trong căn phòng thay đồ đang mở cửa, nơi những bông hoa và mấy chiếc ghế tựa đang tạo ra một sự tĩnh lặng nhưng rất dễ nhận ra trong một góc khuất giữa cái dòng khách khứa buồn tẻ kia. “Nghỉ đi.” Chàng dẫn Maddy ngồi xuống một chiếc ghế có tay vịn. Nàng níu lấy chàng một lúc, nàng chỉ tỏ ra bồn chồn, nhưng chàng cúi xuống. “Một cốc thôi,” chàng hứa hẹn. “Fane sẽ ở lại.”

“Rất vinh hạnh khi được làm điều này,” Fane nói ngay.

Christian cử một người hầu tới chỗ họ, và hỏi han mấy câu về đức vua.

“Cô đẹp một cách kỳ lạ tối nay, tình yêu của tôi,” Đại tá Fane nói, cúi người xuống Maddy.

Một cặp đôi dừng lại bên cạnh họ. “Quả thật là vậy! Một ý kiến chí lý,” người đàn ông đồng ý, cúi gập người.

“Chiếc áo dạ hội của cô thật – khách thường quá, Nữ công tước,” vị khách đi kèm với người đàn ông nói, với một giọng điệu không biết là khen ngợi hay khinh miệt.  “Là Devey phải không?”

“Devey?” Maddy lặp lại.

Người phụ nữ trao cho nàng một nụ cười kẻ cả. “Madame Devey. Ở Quảng trường Grosvenor.” Cô ta phe phẩy chiếc quạt lông vũ. “Đây đúng là một ý tưởng mới thú vị, để làm chậm lại buổi khiêu vũ. Có vẻ muộn quá! Đã tới sau nửa đêm chưa?”

Đại tá đút tay vào chiếc túi bên dưới chiếc áo khoác màu đỏ tươi của mình. Anh đút tay sâu hơn, hơi cau mày.

“0h25 rồi,” người đàn ông kia nói, nhìn chiếc đồng hồ tay của mình.

“Chúng ta sẽ bắt đầu ngay chứ, Nữ công tước?” người phụ nữ ngọt ngào hỏi.

“Tôi không biết,” Maddy nói.

“Ah! Được rồi! Chúng tôi không phải độc chiếm cô đâu, ma’am.” Bật cười lớn, người phụ nữ cúi chào và rút lui. “Trang trí rất đẹp.”

Khi hai người đó đi khỏi, Đại tá Fane nhe răng cười. “Một cặp mèo mả gà đồng như thường lệ.” Anh đang cầm chiếc đồng hồ của mình, vẫn đút tay sâu trong chiếc túi áo khoác. “Quỷ tha ma bắt nó đi, nhìn xem cái mà tôi tìm được đây này. Đây!” Anh kéo bàn tay còn tự do và chìa nó ra. “Lấy ngay lúc mới làm xong đấy, của George!”

Maddy nhìn xuống lòng bàn tay đang mở của anh, một chiếc nhẫn bằng Opan và ngọc trai có chạm khắc được thiết kế riêng.

“Nhẫn cưới của cô, ma’am,” anh tự hào thông báo.

Nàng cau mày lại với nó.

“Cứ treo cổ tôi lên với một nửa trí khôn – đừng thắc mắc sao tôi lại không đưa nó ở buổi lễ kỷ niệm. Chiếc áo khoác này không bao giờ rời khỏi London đâu.” Anh nhấc bàn tay nàng lên, và khép các ngón tay nàng xung quanh chiếc nhẫn. “Đây rồi. Tốt hơn là nên đeo nó vào đi không là cô sẽ đánh rơi nó đây.”

Đã từ lâu rồi, Maddy từ bỏ việc cố gắng giữ cho con dấu của Jervaulx trên tay nàng. Nàng cắn môi, và rồi trượt chiếc nhẫn Opan vào ngón tay mình, nó vừa khít một cách hoàn hảo.

Chiếc mũ tiara làm cho đầu nàng đau một cách dữ dội. Có ai thấy được điều gì trong cái kiểu mũ giải trí không hề thoải mái này không, Maddy không thể nào hiểu được: một đám đông rất lớn ăn mặc bảnh bao và sốt sình sịch chả có việc gì để làm ngoại trừ nói chuyện phiếm với người khác đến nổ tung buồng phổi và uống rượu. Tiếng cười đó đã to đến chóng mặt và mọi người đang phàn nàn về nó. Nàng đã bị hỏi tới lần thứ năm xem là Đức vua có được mong chờ có mặt hay không và đã trả lời một cách chân thực nhất là nàng không biết. Nàng nghi ngờ là các vị khách này mong muốn được hỏi nhiều hơn về điều đó, nhưng cả Đại tá Fane lẫn Durham, thỉnh thoảng là cả hai người lúc nào cũng kè kè bên cạnh nàng, né tránh những câu hỏi xoáy nhất với sự pha trộn giữa sự vô tư và trí khôn của riêng từng người.

Nàng đã biết được vài thứ từ những quan sát của Durham, và tự mình tham gia vào cuộc chuyện trò chóng vánh. Có vẻ nó không có tác dụng nhiều lắm đối với nàng như khi anh xác nhận nó đối với Jervaulx – mọi người đều nhìn nàng theo những cách rất kỳ quái – nhưng nàng tự nói với bản thân là nàng không quan tâm. Nàng không mong là họ sẽ thích nàng, cũng như là trở thành bạn bè của nàng, điều này tốt thôi, vì họ cũng không mong muốn điều đó.

Một người phụ nữ mặc chiếc váy màu đỏ tía đã ngà ngà say thúc vào Maddy từ phía sau, ngã chúi vào nàng. Đôi tay đeo găng của bà ta bám vào cánh tay bị thương của nàng đau điếng, trong lúc một cái miệng được tô trát mở ra và mỉm cười, quá gần.

“Thứ lỗi cho tôi!” bà ta nấc lên. “Tôi thật là vụng về!” Bà ta cầm lấy bàn tay của Maddy. “Thật là một vũ hội dễ thương, bạn tôi. Khi nào thì khiêu vũ bắt đầu nhỉ?”

“Tôi không biết,”  Maddy nói, nhưng người hỏi nàng đã chạy biến mất, để lại một tờ giấy được gấp lại ấn vào bàn tay nàng. Nàng mở nó ra.

Lên gác, đó là tất cả những gì nó viết, nguệch ngoạc một cách cẩu thả.

Maddy không biết tại sao Jervaulx lại không thể tự mình tới với nàng, thay vì nhờ một quý bà say khướt làm người chuyển tin như thế, nhưng nàng nói với Đại tá Fane là nàng được gọi. Anh gật đầu một cách niềm nở, hơi ngất ngư vì đống sâm panh đã uống, và hộ tống nàng đi qua đám đông tới cầu thang phía sau.

Vào lúc một giờ kém 15 phút những kẻ tham tàn tới. Calvin chuyển lời tới Christian là Mr Manning và Đức ngài Stoneham đã vào mà không có thông báo. Tới xem trò diễn đây mà, Christian nghĩ. Chàng đã nhận ra một số người trong vài phút vừa qua. Chàng hầu như không thể trách gì được họ. Họ đã có được cái mà họ muốn khi tới đây, một cái nhìn về chàng và Maddy – và buổi khiêu vũ vẫn chưa bắt đầu. Bữa ăn đêm vẫn đang chờ, và mọi người đang bắt đầu nhìn chàng và nói bằng những giọng thì thầm, bàn tán.

Durham giạt đi trong đám đông. Anh mỉm cười, giữ một ly sâm panh lơ lửng phía trên chiếc mũ trùm đầu gắn lông vũ của một Nữ bá tước, người đang nói chuyện phiếm với Christian về mấy đứa con gái của bà mà chàng không thể nào nhớ ra nổi. Durham không nói gì. Anh khẽ lắc đầu với vài cử động tinh tế, Christian từ bỏ. Chàng cúi người với vị nữ bá tước và đi tìm vợ mình.

Maddy một mình leo trở lại cầu thang ở phía sau. Ở trên tầng, tiếng nhạc từ phòng trưng bày nghe rõ hơn rất nhiều, trong lúc âm thanh của các vị khách đang lan dần thành một tiếng gầm ngu ngốc. Nàng dừng lại trong hành lang và rồi đi tới chỗ cánh cửa đang mở của căn phòng hình vuông, nơi nàng đã thay đồ.

“Jervaulx?” Nàng hé nhìn qua cánh cửa. Trước cái nhìn của hai trong số các anh em rể của Công tước, Maddy liếc nhanh để tìm Công tước và không nhìn thấy chàng đâu cả.

Categories: Flowers from the storm | Tags: , , , , , , , , | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: