Những bông hoa trong bão – Chương 33.cont.2


“Ma’am. Vào đi. Chúng tôi muốn nói chuyện với cô.”

Nàng đẩy cánh cửa rộng ra. “Anh ấy đâu?”

Người có gương mặt hồng hào cúi người và tóm lấy cổ tay nàng, kéo nàng vào bên trong. “Jervaulx ư? Sao, tôi cho là anh ta đang ở dưới tầng với các vị khách của mình. Tôi không tin là chúng tôi lại từng được giới thiệu một cách long trọng như thế này đấy.” Anh ta đóng cánh cửa lại. “Tôi là Manning. Đây là Đức ngài Stoneham.”

Maddy nhìn người đàn ông còn lại, người đang không ngừng vuốt lại cho mượt đám tóc mai rậm rạp của anh ta. Anh ta cúi người thật nhanh.

“Để tôi nói thẳng vào vấn đề,” Manning nói. “Chúng tôi ở đây là để đề nghị một giao ước với cô.”

Maddy đứng lặng yên.

“Tới đây, Cô Timms.” Anh ta nhấn mạnh tên của nàng một cách đầy mỉa mai. “Giờ thì cô phải biết là cái việc cố sống cố chết bám vào nhà vua sẽ không được đáp trả lại.”

Nàng vẫn không nói gì.

“Ông ấy sẽ không tới đâu, ma’am. Cô đã đeo cái thứ đồ trang sức rẻ tiền thô thiển đó trên đầu một cách vô ích rồi, nếu cô nghĩ là cô sẽ mua chuộc được sự bảo vệ của Đức vua bằng thứ đó. Ông ấy là một kẻ thất thường có tiếng đấy, cô thân mến ạ. Một kẻ phân vai sắc sảo và là người có thể đã cứu được cô – nhưng tôi e là giờ thì nó sẽ không xảy ra như mong đợi rồi.”

Nàng từ từ ngồi xuống một chiếc ghế, nhìn anh ta chăm chú. “Đã cứu tôi ư?”

“Nếu cô nghĩ là bản thân đã tự tạo được sự an toàn bằng cách phá bỏ tất cả hy vọng về một lời bàn tán – rồi sự thật – nếu đức vua quan tâm tới việc bản thân ông ấy được hài lòng vào buổi tối nay thì cô đã được an toàn đúng không nào? Nhưng ông ấy đã không quan tâm.[1]

Nàng đan hai tay lại trong lòng, nhìn chằm chằm vào họ, cảm thấy sức nặng của chiếc mũ tiara trên đầu. “Có lẽ – ông ấy có thể là chưa đến thôi.”

“Không chắc đâu. Cô đã để cho dàn nhạc im lặng chẳng để làm gì cả. Nhưng không cần phải nghĩ ngợi nhiều về điều đó. Để chúng tôi nói về công việc chính. Cô đội chiếc mũ tiara đó – cô biết nó đáng giá như thế nào rồi đấy. Cô có thể có nó.”

Nàng cúi đầu. “Tôi không hiểu.”

“Cô Timms, tôi sẽ bày ra các thực tế trước mặt cô. Chúng tôi đã điều tra về cái được gọi là cuộc hôn nhân này và đã phát hiện ra thủ đoạn của cô. Nực cười, tôi có thể nhắc lại nó tốt hơn đấy – bởi vì chỉ có một người đàn ông đầu óc đã trở nên đơn giản mới có thể bị làm cho rối tinh rối mù lên vì một đống những kẻ nhà quê được thuê để đập phá cánh cửa đó thôi.”
Maddy bất ngờ ngẩng đầu lên.

Manning mỉm cười. “À, phải. Chúng tôi đã tìm ra cô như cô thấy đấy.”

“Được thuê – để phá cánh cửa đó?” nàng hỏi một cách nghi ngờ.

“Miễn cho chúng tôi cái tài năng diễn trò của cô đi, cô Timms. Chúng tôi có thể được giới thiệu cho vài người bạn ở tòa đấy. Tôi đã biết tỏng rồi, cái con mèo Durham chết tiệt này đang diễn trò cùng với cô, nhưng ma’am, cái mà cô cần phải nhận ra là không có cuộc hôn nhân nào cả. Luật pháp yêu cầu phải có sự chấp thuận theo nghi thức của Giáo hội Anh và không bị ép buộc. Ngoài ra với việc thiếu khả năng suy nghĩ của Jervaulx và cuộc truy đuổi đầy xấu hổ đó, chúng tôi có một người làm chứng có thể chứng thực được cái nghi lễ đó bản thân nó đã là không đúng phép. Nó bốc mùi lắm cô Timms ạ. Cực tệ. Có những khoản phạt rất nặng cho kiểu thủ đoạn mà cô đã cố gắng dùng để lôi kéo.”

“Tôi đã không thuê ai cả,” Maddy nói. “Tôi – ”

“Đừng nghĩ tới việc kế thừa với việc lôi quý ông Durham ra làm bia đỡ đạn cho mình. Công việc bẩn thỉu của cô anh ta có thể đã hoàn thành, nhưng tôi sẽ để ý đến nó – tôi sẽ tự mình điều tra, cô Timms – rằng cô phải chịu hoàn toàn mọi hậu quả mà cô xứng đáng phải nhận, cứ thử thúc ép tôi xem.”

“Manning,” người đàn ông kia nói, với một lưu ý buồn bã. “Để tôi nói với cô ấy. Cố gắng hiểu, cô – à – ma’am. Chúng tôi cực kỳ bối rối. Chúng tôi ghét phải lôi kéo chuyện này xuống tận bùn như thế, nhưng cô thực sự cần phải nghĩ một chút. Đó là lí do tại sao chúng tôi ở đây, cô xem – chúng tôi không muốn chiếm lấy nó bằng mọi cách, nhưng cô buộc chúng tôi phải ở vào cái thế không vui vẻ gì như thế này, với tất cả những thứ dành cho chuyện này và những vũ hội này cùng mọi thứ. Làm ơn hãy nghĩ tới nó.”

“Các – các người muốn tôi nghĩ về cái gì?”

“Giảm thiểu sự mất mát của cô, ma’am,” Manning thô lỗ nói.

“Và của chúng tôi nữa,” Stoneham thêm vào. “Đừng buộc chúng tôi phải đi quá xa đến mức công khai hết mọi chuyện. Danh dự của gia đình đấy, ma’am! Hãy có tình thương một chút. Chỉ cần trao anh ta lại cho chúng tôi, như vậy chúng tôi không phải đưa chuyện này ra tòa.”

“Nơi mà cô sẽ đánh mất mọi thứ, cô Timms. Mọi thứ, một khi mà anh ta bị tuyên bố là không đủ tỉnh táo. Và tôi không ngại mà nói rằng chính cô là người chống lại trí tuệ của anh ta nặng nhất đấy – cuộc hôn nhân của anh ta với một người như cô, và những hành động loạn trí mà anh ta gây ra dưới sự điều khiển của cô – đừng quên Torbyn – khẩu súng đó – những món nợ lộn xộn này – buổi vũ hội này, phu nhân, vào cái thời điểm như thế này! Tôi sẽ chấp nhận rằng anh ta có thể lừa được mắt người thường, nhưng tất cả những chuyện này sẽ được phơi bày hết ở tòa, và rồi cô sẽ phải ra đi – mà chẳng có gì. Ngoại trừ có lẽ có một nơi ở trên một chiếc xe chở tù.”

“Nhưng chúng tôi không muốn đẩy chuyện này đi quá xa,” Stoneham biện hộ. “Chúng tôi đã chuẩn bị một ít để tỏ ra rộng lượng. Rất rộng rãi. Chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì để tránh chuyện bị lan rộng ra.”

Nàng lắc đầu, cố để hiểu hết. “Nhưng – có phải các người nói – các người không muốn bị bại lộ không?”

“Tất nhiên là chúng tôi không muốn cả thiên hạ biết rồi! Và chúng tôi sẽ trả cho cô. Chiếc mũ tiara, như Manning nói. Cầm lấy nó đi.”

“Tại sao?” Nàng hoang mang.

“Cô Timms, tôi tha thiết mong cô không làm lãng phí thời gian của chúng tôi bằng việc chơi cái trò giả ngu này,” Manning nói. “Nếu cô đồng ý không tranh cãi gì về việc hủy bỏ cuộc hôn nhân thì chúng tôi đã chuẩn bị để cô giữ chiếc mũ tiara đó.”

Maddy vẫn ngồi, nhìn anh ta chăm chú. “Nó có thể hủy bỏ được sao?”

“Tất nhiên là có thể. Và sẽ thế, dù cô có thích hay là không. Quyết định của riêng là cô có muốn hay không và lấy cái mà cô được đề nghị, hoặc buộc chúng tôi phải cưỡng chế để đoạt nó khỏi cô.”

“Tôi đã không nghĩ …” Nàng nhìn chằm chằm vào khoảng không. Giọng nàng rũ ra. “Nhưng – nó có thể hủy bỏ được sao – ” Nàng liếm môi. “Sau khi …”

“Ah! Quý cô thẹn thùng,” Manning nói một cách không vui. “Vậy ra cô đúng là đồ ngốc. Cô đã nghĩ là việc qua đêm để hoàn thành thủ tục hôn nhân sẽ bảo vệ được cô chắc? Cuộc hôn nhân này là bất hợp pháp về tư cách đạo đức. Nó được tạo ra bởi sự dối trá. Công tước không ở trong tình trạng tỉnh táo. Nó có thể bị hủy bỏ.”

“Nhưng cô biết đấy, cô sẽ cứu tất cả chúng tôi nếu cô chịu hợp tác,” Stoneham nói. “Nếu cô đồng ý với một sự hủy hôn, nói, với lí do là chưa qua đêm tân hôn, nó dễ dàng hơn rất nhiều. Không có điều gì trong chuyện này bị tiết lộ đâu.”

“Và nếu cô đang có thai, điều mà tôi thành thật hy vọng là không phải vì chính cô,” Manning thêm vào, “thì sẽ có một khoản bồi thường có thể được sắp xếp riêng dành cho đứa trẻ. Tốt hơn nhiều so với tình huống khác mà cô dính phải đấy.”

Nàng đột nhiên đứng lên, bước tránh xa khỏi họ, bước khỏi những lời nói dối, điều khoản và sự lôi kéo của họ. Nàng tự nhìn mình trong tấm gương có chân đỡ và đứng nhìn vào cái hình bóng bàng bạc, không quen thuộc trong đó. “Vậy là các người sẽ không bị lộ chuyện,” nàng nói và cái người lạ mặt trong tấm gương dường như liều lĩnh hơn và sắc sảo hơn cô nàng Maddy Timms ngờ ngệch.

“Cô đang tìm kiếm một sự an toàn chắc chắn từ luật phải không, ma’am?”

Nàng nhìn chăm chú cái hình dáng bàng bạc đó, và quay lại. “Nếu tôi đồng ý hủy bỏ, tôi phải biết là sẽ không có một sự tiết lộ nào ra ngoài. Không bao giờ.”

“Cô có lời hứa của chúng tôi về điều đó,” Stoneham hăm hở hứa.

Maddy nhìn anh ta và sự phân vân dữ dội của Manning. Họ đều không phải ở hội Friends; nàng không thể tin tưởng họ.

“Tôi không quyết định được. Tôi sẽ cân nhắc,” nàng nói. Chiếc áo choàng vũ hội sột soạt xung quanh nàng khi nàng quay người để rời khỏi.

Manning tóm lấy cánh tay nàng. “Cô không còn nhiều thời gian đâu, phu nhân,” anh ta nói. “Sự kiên nhẫn của tôi với tình hình này đang bị bào mòn lắm rồi đấy.”

Nàng giật tay ra khỏi anh ta, di chuyển về phía cánh cửa.

“Và đừng nghĩ tới việc lại thử đưa anh ta đi nữa,” Manning nói phía sau nàng. “Tôi cảnh cáo cô – lần này thì cô sẽ đâm đầu vào đá đấy nếu làm thế.”

* * *

Christian không thể tìm thấy Maddy. Khi chàng đi vòng qua một đôi đang chuyện trò bằng cách núp mình vào cái khung cửa sổ màu hồng, chàng dừng lại. Chàng nhìn xuống người đàn ông đang đứng bên dưới trong ánh sáng của ngọn đèn đường.

Bàn tay của Christian nắm chặt lại quanh tấm rèm cửa. Chàng giật người trở lại, giẫm ngay vào một vị khách phía sau chàng. Người đàn ông bắt đầu xin lỗi, nhưng Christian lầm bẩm, đẩy người ra, đi lẫn vào đám đông.

Gã Khỉ Đột đang đứng ở bên dưới đó.

Chrisitan hít thở một cách khó khăn. Chàng lao người qua những vị khách, lờ đi cơn rúng động đó. Ở bậc trên cùng của cầu thang, chàng xiết chặt lấy một người hầu. “Đi ra ngoài! Gã đàn ông … cạo mặt … ”

Người gia nhân chớp mắt bối rối. “Đức Ngài?”

“Đuổi hắn đi!” Chàng đẩy người gia nhân về phía cầu thang. Với một cái nhìn không chắc chắn, anh người hầu cúi người. Anh chàng quay lại và đi xuống. Christian nhìn anh ta đi ra ngoài, rồi quay người đi trở lại chỗ cửa sổ. Chàng nhìn xuống.

Người gia nhân mặc đồng phục đứng nói chuyện với một trong những người đánh xe của các vị khách. Người đàn ông nhún vai. Không có ai khác đứng trên con đường đi bộ đó cả.

Một bàn tay hạ xuống trên vai của Christian. Chàng giật người và quay lại nhìn người tấn công chàng trong một phản xạ giận điên người – và thấy đó là một Nghị viên trong nghị viện và chỉ kiềm lại phản ứng của mình kịp thời. Người đàn ông mỉm cười và vung vẩy chiếc ly sâm panh của mình, bắt đầu một cuộc diễn thuyết bất tận về việc giải phóng của tín đồ công giáo. Chrisitan nhìn ông ta chằm chằm, không thể hiểu được một từ nào. Chàng nhìn qua vị chính trị gia và nhìn một cái lưng áo có dòng dõi, chiếc áo khoác thân thiết của người  Quaker, khủng khiếp – đang dừng lại cách cánh cửa phía xa một khoảng, và rồi đi qua nó, biến mất vào đám đông.

Vị chính khách ngần ngại, liếc mắt về phía Christian. “Tôi đang nói. Ngài trông có vẻ khó ở vì chếnh choáng rồi, bạn tôi. Cậu có nghĩ là chúng ta nên mở cánh cửa sổ này ra không?”

Categories: Flowers from the storm | Tags: , , , , , , , , | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: