Những bông hoa trong bão – Chương 34


Chương 34

Trong cái bóng tối lạnh lẽo ở dãy chuồng ngựa của công tước, một dãy tám chiếc bóng đứng một cách có trật tự được đánh dấu bằng những dấu vết của gia súc mới ở sau chân. Những con ngựa được di chuyển đi, với tiếng báo động cứ kêu leng keng và những cơn gió lùa trong không khí, phát hiện ra người mới đến khi Maddy dừng lại, thích hợp với tiếng ồn ào của buổi vũ hội và những vệt tối của khu vườn bị hút vào đêm đen sâu hơn.

Chất liệu vải của chiếc váy nàng đang mặc bắt được ánh sáng lờ mờ ở đó, sáng lóe lên. Nàng nhấc chiếc váy lên bằng hai tay và đi bộ tới chiếc xe ngựa ở cuối hàng rồi quay lại và lại đi bộ trở lại, cố để chắc chắn, để tìm thấy Ánh sáng và những câu trả lời chắc chắn.

Nó chỉ là dấu hiệu khác của việc nàng đã đi lạc xa đến mức nào, rằng thật quá khó để đạt được sự tĩnh tâm trong lòng, để lắng nghe cái giọng nói nhỏ bé, yên tĩnh đó. Nàng đã đi chệch ra khỏi con đường đó rồi; đã lâu lắm rồi nàng không tham dự Buổi họp mặt, nàng đã không cầu nguyện: nàng biết nàng thậm chí còn không cố để làm. Tất cả những đêm nằm trăn trở chỉ nghĩ mỗi về điều đó – lo lắng, khổ sở và ước rằng mọi thứ không phải là cái mà chúng đã xảy ra. Tất cả mọi sự chống đối gàn bướng một cách có chủ tâm đối với Sự thật.

Nàng không thuộc về nơi này. Nàng đã ở lại – tại sao nhỉ? Richard đã nài xin nàng bỏ đi, những người bạn già của nàng đã gợi ý là nàng có thể quay về – và nàng vẫn còn ở đây.

Bởi vì Jervaulx cần nàng.

Bởi vì họ đã làm cho cuộc hôn nhân không thể hủy bỏ được nữa.

Nhưng chàng không cần nàng và cuộc hôn nhân không phải là không thể hủy bỏ.

Những chiếc bóng của các khung cửa sổ hình vòng cung chìa ra phía ngoài con đường đang dần dần thu hẹp lại. Những chiếc mông của những con ngựa con màu kem đang tạo ra những cái bóng lờ mờ tai tái – phía sau chúng ở hàng thứ hai, các ngăn chuồng ngựa chìm trong bóng tối và trống rỗng. Khi tầm nhìn của nàng đã rõ ràng hơn, nàng có thể nhìn thấy ánh sáng lập lòe của chiếc xe ngựa đi trong thành phố, và một chiếc xe khác phía đằng sau nó. Có cái gì đó đang cọ vào chiếc váy của nàng và làm nàng phải nhảy lên, nhưng nó chỉ là một con mèo, đang kêu la ầm ĩ.

Cuộc hôn nhân đó không phải là một cuộc hôn nhân- một đám cưới khôi hài, một thủ đoạn; cơn giận dữ nhanh chóng trào lên trong nàng và nàng rút chiếc nhẫn opal khỏi ngón tay. Nó chưa bao giờ rời khỏi London cả, Fane đã thừa nhận điều đó – và Maddy vẫn nhớ, một cách rõ ràng, Jervaulx nói rằng chàng mới đưa nó cho Đại tá trước nghi lễ đó. Nói dối và những sai lầm. Những người nông dân được thuê để phá cánh cửa đó! Để làm cho nàng nghĩ là chàng đang gặp nguy hiểm, để lợi dụng nàng, để phá hủy cuộc đời nàng bởi vì chàng chẳng nghĩ tới ai hoặc tới cái gì ngoại trừ bản thân chàng.

Rồi chàng đã cần tới nàng, điều đó thật tệ.

Nàng dừng lại ở một cánh cửa sổ và nhìn và nhìn chăm chú ra bên ngoài tới chỗ dãy chuồng gia súc. Những khu chuồng trại khác đều chìm trong bóng tối, ánh sáng duy nhất đổ xuống con đường rải sỏi trong những ô vuông đầy sương là từ những căn phòng của người trông chuồng trại ở các tầng phía trên.

Cuộc hôn nhân này có thể được hủy bỏ. Nàng có thể về nhà. Nàng thậm chí còn có thể biến nó thành một dịch vụ đối với chàng – xóa biến cái vết nhơ kinh khủng về cuộc hôn nhân đúng đắn của chàng với một người Quaker. Họ đã hứa là không tiết lộ điều gì, mãi mãi, nếu nàng rời khỏi chàng. Nàng đã cảm thấy căn ghét Manning – có lẽ nàng sẽ mang nó theo cùng với nàng, cách mà một con cáo kéo những người thợ săn khỏi đứa con của nó.

Nàng lại bước chân lên cái lối đi ở giữa, đi qua hàng dãy những cái mông của những con ngựa. Nàng không thể tin tưởng những gã đàn ông đó. Nàng không thể tin vào những lời nói của họ được. Cái Thế giới to lớn của Jervaulx – của bản thân chàng – đã dạy cho nàng rất nhiều điều.

Nàng nhớ cái đêm nàng bỏ lại chàng ở đây, và rồi đem theo sự lo lắng tăng lên theo từng dặm đường cho đến khi nàng nhắm mắt quay lưng lại với cha nàng và quay trở về đây, để chứng kiến cái cảnh Jervaulx đang bị họ dồn vào chân tường. Chắc chắn rằng sự lo lắng đó là tiếng nói rành mạch của Chúa trong trái tim nàng, nói với nàng điều nàng phải làm.

Nếu nàng không ở đây, không là người vợ hợp pháp của chàng, điều gì sẽ ngăn họ không thử làm lại cái điều đó? Nhưng nếu nàng không phải là người vợ hợp pháp của chàng thì có bất cứ cái gì ngăn họ được họ không?

Làm sao nàng lại có thể bỏ mặc chàng khi biết những cái mà họ có thể gây ra, bằng cách ép buộc hay bằng luật pháp hoặc lừa gạt, cơ chứ?

Làm sao nàng có thể ở lại?

Nàng kẹp chiếc nhẫn giữa những ngón tay lạnh cóng của mình và đưa chúng lên miệng. Làm thế nào nàng lại vướng vào chuyện này – yêu chàng bất chấp mọi lí do và sự đúng đắn?

Elias Little có thể nói cho nàng biết. Là bởi vì nàng đã rời khỏi con đường Chân Chính để bước vào sự cám dỗ trần tục và những niềm vui thích cá nhân. Nàng đã không quay lại với hội Friends, nàng đã không nghe lời khuyên của Richard ở cái quán trọ lưu động đó, nàng đã luôn luôn và lúc nào cũng là một phần của người đàn ông trần tục và xấu xa đó.

Nhưng chàng cần có nàng.

Nhưng chàng không cần.

Bên ngoài kia, một ngọn đèn mới được thắp lên và tiếng kẽo kẹt của một cánh cửa mang tới cho khu chuồng ngựa âm hưởng của cuộc sống. Những âm thanh tràn vào lối đi và cánh cửa rộng lớn đó dẫn tới một khu nhà xe trống rỗng.

Một dáng người không nhìn rõ xuất hiện trong tầm nhìn ở mé của luồng ánh sáng và rồi lại di chuyển vào trong vùng bóng tối, đường nét của chiếc khăn choàng và khăn trùm đầu của một người phụ nữ. Maddy quan sát qua khung cửa sổ trong một lúc.

“Cô muốn gì?” một trong những người trông coi chuồng ngựa gọi với về phía bóng tối và chỉ nghe được một tiếng từ chối bị bóp nghẹt lại đáp trả. “Vậy thì đi đi,” anh ta nói. “Xe ngựa của chúng tôi đang quay lại.”

Lúc nào cũng có những người rách rưới và ăn mày trong khu quảng trường; một sự thật đầy mỉa mai, đau đớn của nơi này, một cái gì đó mà Maddy không đối diện trực tiếp được. Giờ nàng cảm thấy được sự thất bại của bản thân một cách sâu sắc, mù quáng quăng hết đồ tiếp tế vào buổi vũ hội đó, chiếc bàn ăn tối chất đầy đồ và những tiếng cười cợt say sưa.

Tiếng móng sắt của ngựa vang vọng trong con ngõ. Chiếc xe ngựa đang quay về gõ lóc cóc xuống con đường rải sỏi, gây ra một tiếng động ồn ào.

Những chiếc đèn của chiếc xe ngựa phản chiếc lên những khung cửa sổ phía trên tầng trong lúc người đánh xe quay lại và dồn đôi ngựa của mình một cách khéo léo, đầy kinh nghiệm. Khi chiếc xe quay được nửa đường về phía cánh cửa, người gia nhân nhảy xuống từ phía sau. Anh ta cầm một chiếc đèn từ chiếc giá đỡ, chiếu sáng tới chỗ những người giữ ngựa đang tháo yên cương cho lũ ngựa.

Hơi thở đầy sương của họ hòa lẫn với tiếng thở phì phò của những con ngựa. Từng con một, những con ngựa màu xám được dẫn ra khỏi xe. Những người trông ngựa quay trở lại để nhấc chiếc càng xe lên, rồi cùng nhau dô ta để nâng lên và đẩy chiếc xe ngựa vào bên trong.

Người gia nhân làm một cuộc kiểm tra nhanh xung quanh con đường rải sỏi với chiếc đèn đó, lia một tia sáng qua cái bóng dáng im lìm của người phụ nữ ăn mày. Anh ta có vẻ không chú ý tới bà ta. Hơi thở của anh ta nhìn thấy rõ qua ánh đèn khi anh ta quay người vào bên trong và nắm lấy chiếc tay cầm của cánh cửa. Thanh chắn cửa nặng nề đóng sập lại.

Con đường nhỏ chìm vào bóng tối và im lặng, chỉ có tiếng lầm rầm của bữa tiệc đang loáng thoáng phía trên con đường sỏi cát khô cằn.

Maddy đứng ở chỗ cửa sổ. Sự ấm áp do vận động đi lại của nàng đã lạnh buốt; nàng rùng mình ngay cả khi đã núp trong khu chuồng ngựa. Mặc dù nàng không thể nhìn thấy người ăn mày nhưng nàng nhận thức được rõ ràng là người phụ nữ đó đang đứng nấp trong những bóng tối kia.

Hít một hơi sâu, Maddy chà sát hai bàn tay lạnh cóng của mình. Nàng đẩy then cửa của khu chuồng ngựa và bước ra ngoài con đường nhỏ.

Người phụ nữ đứng lên, bước về phía nàng ngay lập tức, như thể bà ta đang chờ giây phút này. “Tôi phải làm gì?” bà ta hỏi.

Maddy khựng lại, giật mình với việc bị tóm ngay lập tức một cách liều lĩnh như thế này. “Bà đói à?” nàng hỏi, đứng cách ra vài bước chân.

Cái thân hình trùm kín đó bước dấn lên. Bà ta cũng dừng lại, với một biểu hiện choáng váng như thế: một cô gái còn rất trẻ so với suy nghĩ của Maddy, với hai gò má phúng phính tươi tắn và đôi mắt sưng mọng lên. “Ồ,” cô ta nói, khẽ nhún người thật nhanh. “Thứ lỗi cho tôi, thưa cô. Tôi đã không định – tôi đã nghĩ cô – tôi được bảo là đợi ở đây. Thứ lỗi cho tôi.” Cô gái bước giật lùi lại chìm vào bóng tối, ôm chiếc bọc sát vào người.

“Cô có đói không?” Maddy lại hỏi. “Có muốn vào trong bếp không?”

“Ôi, không, thưa cô! Tôi được dặn là không được vào!”

Maddy bối rối bước tới trước. “Cô không cần phải sợ tôi. Tôi – Tôi là chủ ở đây. Nếu tôi nói ổn nếu cô vào thì nó sẽ là như vậy.”

Cô gái đột nhiên mất hẳn sự e dè. “Ôi, cô – cô là quản gia sao?” cô gái hét lên với một sự nhẹ nhõm. Cô gái lại bỏ chiếc mũ trùm và bước tới gần hơn, chìa ra một tờ giấy, vẫn xiết chặt chiếc bọc vào người. “Nếu cô vui lòng, thưa cô, tôi được bảo đi tới đây và nói với Đức Ngài là gói bưu kiện từ Mrs. Sutherland đã được chuyển tới.”

Maddy cầm lấy mảnh giấy. Nó không có dấu si niêm phong ; cô gái giơ tờ giấy được mở ra cho nàng thấy nội dung của nó. Gửi bưu kiện này cho tôi, nó viết thế, trong bàn tay đang mở của cô gái.

“Ồ,” Maddy nói. “Được rồi. Cô phải mang nó vào thôi. Không cần phải đợi bên ngoài – ”

Một tiếng rên khe khẽ thoát ra từ chiếc bọc trong cánh tay cô gái. Cô ta đẩy nó lên trên vai mình, hát ngâm nga khe khẽ và nhìn lên Maddy với một nụ cười xin lỗi.

Trong một thoáng, Maddy đứng không phản ứng gì. Nàng cảm thấy như thể nàng đang lơ lửng trên đỉnh một con thác lớn – không nghĩ được gì – không thở được.

Rồi nàng thì thầm. “Từ Mrs. Sutherland sao?”

Cô gái nhún chân. “Vâng, thưa cô.”

Maddy bắt đầu run rẩy. Cơn lạnh buốt đột nhiên bao trùm lấy nàng. Nàng choàng hai tay xung quanh người mình. “Một bưu kiện ư? Đó là bưu kiện đó sao?” Giọng nàng run rẩy dữ dội. “Đó là – bưu kiện đó à?”

“Vâng, thưa cô.” Cô gái lại mỉm cười, với một chút buồn bã. “Họ không phải là tồi tệ phải không, những người giàu ấy, gọi nó như vậy đúng không? Nó là một đứa bé gái nhỏ thật dễ thương. Tôi là một y tá đa cảm – tôi đã mất đi đứa bé trai của mình hai tháng trước.”

Lời thú nhận đơn giản này phá vỡ sự nghi ngờ đây giống như một giấc mộng đang bao trùm lấy Maddy. Mùa thu đang tới, mùa thu thật sự, cơn buồn nôn nặng nề rơi xuống cùng với sự lĩnh hội.

Eydie. Bà Sutherland.

Họ đã là tình nhân.

Họ có một đứa con.

Categories: Flowers from the storm | Tags: , , , , , , , , | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: