Những bông hoa trong bão – Chương 34.cont.1


“Cô ổn chứ, thưa cô?” cô gái hỏi.

Maddy chớp mắt. Nàng không thể ngăn những cơn run rẩy đang hành hạ mình. Nước mắt dâng đầy lên trong mắt nàng. Nàng nhìn cô gái qua ánh sáng le lói của ánh sáng đèn và bóng tối. “Tôi ổn,” nàng nói, bằng một giọng run rẩy. Nàng hắng giọng. “Tôi ổn.”

Họ có một đứa con; chàng đã có – với cô ta – với Eydie ….

Tất cả những nụ hôn của chàng. Chàng biết quá nhiều; chàng biết mọi thứ – và Maddy, ngốc nghếch, bị mê hoặc – nàng đã nghĩ thật xấu xa khi cứ vấn tóc và giữ một bức tiểu họa.

Nàng đúng là bị đui mù rồi. Nàng đã bị đui mù, bị che mắt và lầm lạc hoàn toàn. Nàng nghe thấy tiếng khóc thút thít mong manh của đứa trẻ và đáng lẽ phải cảm thấy căm ghét, ghê tởm thì nàng lại cảm thấy tình yêu thương bao la, nỗi đau và sự đau khổ đang nhấn chìm nàng – bởi vì nó là của chàng, bởi vì nó thuộc về chàng và nàng thậm chí còn yêu cả nỗi ô nhục và cái điều tội lỗi đó nếu nó là của chàng.

“Cô trông còn lạnh hơn cả chúng tôi nữa, thưa cô, cô đang run rẩy quá kìa. Vậy, chúng ta có nên đi vào trong không?”

Với một tiếng lách cách giống như tiếng chuông báo cháy, chiếc chuông ở khu chuồng ngựa rung lên ầm ĩ. Cả Maddy và cô gái nhảy lùi lại khi những chiếc đèn lồng lóe lên và những người quản ngựa dường như túa ra từ mọi phía. Đứa trẻ bắt đầu khóc rền rĩ. Đằng sau cô gái, một tia sáng sắc lẻm xuất hiện ở phía cuối con đường. Một cặp ngựa đang phi nước đại đi qua cái cổng vòm, những người cưỡi chúng được khoác bởi một rừng các sắc đỏ tươi và vàng, mang theo những chiếc đuốc, được cắm phía trên của một chiếc xe ngựa đang cua một cách tài tình quanh góc cua của con đường. Người lái xe ngồi trên một chiếc ghế được bọc đệm màu đỏ tía và màu xanh dương vương giả: đội tóc giả và mặc trang phục sĩ quan, quay ra ngoài một cách long trọng. Đức vua đang tới.

Trên con đường đi bộ ở phía trước, Chrisitan đang đứng bối rối, im lặng, cảm thấy phấn chấn và hơi lơ đãng, đang trợ giúp cho cái công cuộc đổ bộ đầy đau khổ của Đức Vua từ trên bậc của chiếc thang. Christian đứng sang một bên – và Wellington đứng ở bên còn lại.

Wellington, vì tình yêu với Chúa. Christian thấy bản thân chàng ở giữa một biển các chính trị gia – chàng có thể lợi dụng nhà vua; và đức vua có thể lợi dụng chàng. Christian đã không dành quá nhiều sự tập trung của mình vào các tờ báo, nhưng chàng đã theo dõi đủ để biết những thế lực hiện thời nào đang vận hành, và thích thú quét sạch hết bộ nội vụ hiện thời. Và không có sự giải thích nào khác cho việc hàn gắn mối bất hòa công khai giữa George và Công tước Iron hơn là việc rải đường cho Wellington để nắm lấy chức vị thủ tướng.

Họ chọn vũ hội của Christian để thông báo điều đó, một mũi tên trúng nhiều đích, nhưng chàng không có thời gian để tính toán. Chàng không biết là Maddy đã chạy đi đâu mất – nàng lẽ ra phải ở bên cạnh chàng để chào đón đức vua từ xe ngựa của ông ấy chứ – nàng lẽ ra phải ở đây giờ này, tại cánh cửa này – nàng lẽ ra phải ở đây chứ – Chết tiệt thật, nàng đang ở đâu chứ?

George đã đặt một cái chân sưng vù lên trên bậc thang thứ hai, xiết mạnh lấy cánh tay trái của Christian. Wellington ở phía bên kia của nhà vua để giúp ông quay lại, trợ giúp cái tải trọng quá-mức-đường-bệ của Đức Vua. Cái mùi dầu tóc sực nức đó dậy lên từ những lọn tóc sáng màu trên mái tóc giả màu nâu hạt dẻ của George, hòa vào cái mùi nước hoa nặng mùi từ chiếc khăn tay bỏ túi của ông. Christian quay mặt đi để hít lấy một hơi thở lạnh lẽo nhưng trong lành, và rồi cười toe toét. Cảm giác được giải vây kịp lúc đang tràn ngập trong chàng.

Nàng ở đó, đứng ở bậc cửa đang mở, với Calvin và một hai người hầu cao lớn ở phía sau nàng. Chiếc mũ tiara sáng lóe lên; hai má nàng lốm đốm đỏ trên làn da trắng, môi nàng tái nhợt. Chàng hy vọng với Chúa là nàng sẽ không ngất xỉu.

Chàng mỉm cười với nàng, trao cho nàng sự can đảm và quay lại với công việc của chàng mà không chờ một phản ứng nào. Những người tham dự thuộc hoàng gia kéo nhau đi về phía trước, và chàng mất dấu nàng khi họ đi tới cánh cửa và George bước qua đó. Nhà vua vỗ nhẹ lên cánh tay của Chrisitan. “Cám ơn ngươi, cám ơn, cậu bé thân mến. Ta có thể đi dạo quanh đây từ chỗ này rồi, phải không? Chiếc gậy của ta đâu rồi nhỉ?”

Nhà vua cúi người trên chiếc ba toong của mình. Có các vị khách trong hành lang – những người biết rõ là có người mới tới đã bắt đầu bước xuống tầng dưới. George xua tay ra xung quanh một cách vui vẻ, trong lúc Calvin và những người hầu giữ cho ông bước thẳng về phía căn phòng đã được chuẩn bị riêng cho ông.

Christian có thể nghe được phản ứng dành cho Wellington. Nó vang lên các tầng lầu như một con sóng vỡ bờ, từ những tiếng lao xao, ồn ào ngốc nghếch trở thành một tiếng gầm gào. Giữ chúng lại. Giữ hết chúng lại – Gã khỉ Đột và người đàn ông bị điên và Manning cùng với gia đình chàng.

Wellington đứng lùi lại khỏi đức vua trong lúc Bệ Hạ an tọa. Christian, không có được sự yêu mến của vị anh-hùng-ngựa-chiến cấp cao của đáng Bảo thủ này lắm, cảm thấy bị phơi trần bởi đôi mắt xanh sáng nổi tiếng đó, đôi mắt đã đánh giá toàn bộ chiến trường với một cái nhìn. Công tước Iron cúi người. “Bệ Hạ đã yêu cầu ta đi kèm với ngài tối nay. Ta hy vọng nó không phải là một trò lừa gạt chứ?”

Christian chìa một bàn tay ra. “Nó là … một vinh dự,” chàng nói và điều đó đúng. Chàng nhìn cái phản ứng nhanh của người đàn ông kia với tốc độ nói của chàng. “Tôi đã khác rồi,” chàng thêm vào một cách thẳng thắn, đoán rằng Wellington, với tai mắt của ông ta trong việc nghe ngóng ở phủ nội các, sẽ không phải là người xa lạ gì đối với sự thất bại của Christian trong văn phòng của Phán Quan. Chàng nở một nụ cười tươi rói, khô khốc. “Tất cả các ngài … đều đang thử nghiệm … những thay đổi.”

Wellington ném cho chàng một cái nhìn giễu cợt, xiết mạnh khi họ bắt tay. Christian chịu đựng nó. Chàng sẽ vượt qua được cái địa ngục riêng của chàng – chàng không tính được là chàng phải tránh xa vấn đề về quan điểm chính trị của chàng.

Wellington nhướng mày. “Có bất cứ hy vọng nào về một sự thay đổi trong các quan điểm tự do của ngài không?”

Christian nhún vai. “E là không.”

Người sĩ quan khịt mũi. “Ít nhất thì ngài cũng là người đàn ông của chính mình. Ta trao cho ngài điều đó.” Ông ta mỉm cười dữ tợn. “Một sự bằng mặt. Nó là lựa chọn duy nhất trong cuộc sống, đúng không?”

Christian xòe hai tay, chỉ vào buổi vũ hội đang diễn ra xung quanh chàng –  gương mặt chàng đanh lại. Wellington, không ngốc, đang nghiêng đầu với một cái nhìn đáp trả. Ông ta đặt tay lên vai của Christian và xiết mạnh trước khi quay lại phía nhà vua.

George cuối cùng đã xoay sở được với căn phòng khách và chiếc sô pha, ngồi phịch xuống và an tọa với một tiếng cọt kẹt của chiếc bản lề. Ông gọi với ra Christian, mỉm cười như một đứa trẻ béo ục ịch hai má đỏ hồng. “Ngươi không giới thiệu Nữ công tước của mình với chúng ta sao?”

Christian quay lại. Maddy vẫn đang lấp ló ở gần chỗ cửa, nửa như trốn giữa đám khách khứa và những người tham dự trong khi Phu nhân Conyngham và Knighton đã yên vị.

Chàng chìa tay ra. Maddy không nhìn lên chàng, nhưng bước về phía trước và đứng trước nhà vua. Tiếng lào xào bàn tán trong căn phòng im bặt.

“Archimedea,” Christian nói. “Nữ công tước Jervaulx.”

Nàng chìa bàn tay ra, không gật đầu hay nhún gối. “Tôi rất vui mừng được đón chào ngài ở đây,” nàng nói một cách nồng nhiệt.

George bật cười ha hả. “Cô gái của ta! Một người Quaker thực thụ! Họ đã nói với ta như vậy đấy, nhưng ta có lẽ đã không tin tưởng nó lắm.” Ông nắm lấy bàn tay nàng, hôn và rồi giữ lấy nó. “Ta có một tình cảm đặc biệt dành cho người của cô, một sự yêu mến đặc biệt. Những con người chân thật, tốt bụng, tốt tính. Những trường học. Kinh thánh. Ngân hàng. Cô là một sự vẻ vang đối với họ.”

Bằng một giọng nói nhỏ, đều đều, nàng nói, “Tôi phải nói với ngài là tôi không còn được coi là một Người Bạn (a Friend) nữa.”

Ông vỗ nhẹ bàn tay nàng. “Do cuộc hôn nhân của cô phải không? Ah, ta – những nguyên tắc vùng miền đôi khi gây ra một áp lực với chúng ta phải không? Nhưng cô có một sự an ủi bằng người chồng tốt tính này của cô.” Ông nhìn qua nàng tới chỗ Christian. “Cậu phải nhớ tới tình bạn của ta, cậu bé ạ. Ta luôn sẵn lòng giúp đỡ bất cứ khi nào cậu cần tới ta.”

Christian cúi người. Phải cố gắng lắm chàng mới không bật cười to lên với sự phấn khích này. Đức vua … và Wellington.

Chết tiệt những đôi mắt của họ – giờ đang cố để nhìn được chàng.

Chàng chỉ khai màn vũ hội bằng cách đưa Maddy tới đầu căn phòng, cúi người trước các vị khách và với nàng và ra hiệu cho nhạc trưởng bắt đầu. Phiền phức cho những sự phục tùng và những lời giải thích. Cả thế giới có thể nghĩ họ thích thú gì với một Nữ công tước không biết khiêu vũ nhỉ.

Có một khoảng thời gian khi họ bước ra khỏi sàn của căn phòng khiêu vũ, trong lúc những nhóm người đang túm lại và mọi người đang hướng vào việc khiêu vũ, Christian nhận ra rằng bản thân chàng và vợ chàng không bị soi mói trong hành lang của chiếc cầu thang.

Chàng đã thành công đến mức chàng xiết chặt lấy bàn tay lạnh cóng của nàng trong tay chàng, kéo nàng lại với chàng và hôn nàng giữa tiếng nhạc lướt qua.

Chàng hít thở không khí của buổi đêm, một bầu không khí trong lành giữa cái không gian tràn ngập mùi nước hoa. Nàng đã không nhìn thẳng chàng một lần nào, nhưng chàng không quan tâm; giờ chàng chỉ cảm thấy an toàn một cách điên cuồng; chàng cảm thấy không có cái gì có thể đi chệch đường được nữa.

Trong một thoáng khắc nghiệt, có vẻ như chàng đã phạm sai lầm. Nàng vẫn cứng đờ người, cự tuyệt chàng với sự rút lui dứt khoát. Chàng để nàng đi. Nàng bước lùi ra và nhìn lại chàng, Maddy bé nhỏ của chàng, nữ thần Athena thông minh, sáng chói của chàng, tỏa sáng và đẹp tuyệt trần đối với chàng kể cả trong bộ dạng khắc khổ. Nàng nhìn chàng chăm chú qua hàng mi đang làm cho đôi mắt xanh lá cây của nàng sẫm lại thành màu vàng, vừa trong trắng vừa gợi cảm, làm cho máu chàng chảy nhanh và mạnh hơn.

“Ta yêu em,” chàng nói trong hơi thở, những từ ngữ chữ được chữ mất trong nhạc. Chàng biết là nàng không thể nghe được chúng. Chàng không muốn nàng nghe thấy. Chàng không muốn nàng trả lời điều đó, không phải tối nay, đêm của chàng, khi mà mọi thứ, kể cả sai lầm của bản thân chàng, đều thành công vang dội.

“Giờ ngài sẽ được an toàn phải không?” nàng hỏi, đứng tránh hẳn khỏi chàng.

Christian không có cử chỉ nào là muốn đứng sát lại gần nàng. “Khỉ Đột … đang ở đây,” chàng nói với nàng.

Hai bàn tay nàng nắm lại. Nàng máy móc bước một bước về phía chàng, và dừng lại.

“Khỉ Đột,” chàng nói. “Bác sĩ … từ cái nhà thương điên đó. Calvin đã tìm thấy họ …. đồ con hoang lén lút … giữa những vị khách.”

Người nàng cứng lại, hai bàn tay nàng xiết lại thành hai nắm đấm trắng bệch trên nền chiếc áo choàng màu bạc.

Chàng mỉm cười khô khốc. “Bị bắt giữ ngay bây giờ. Những kẻ xâm phạm. Trộm.”

“Bị bắt giữ ư?” Đôi mắt nàng mở lớn sững sờ. “Chú họ Edward – ngài đã bắt giữ chú ấy giống một tên trộm ư?”

“Trói lại … quẳng vào cái trạm canh gác.” Môi chàng cong lên thỏa mãn với cái suy nghĩ đó. “Xem xem họ thích thú nó như thế nào.” Chàng có thể thấy là nàng không hề thích thú; nàng đang nhìn chàng chằm chặp với một biểu hiện mà chàng không thể hiểu được. Chàng nhún vai. “Có lẽ ngày mai … có lẽ một tuần…Rút lại các chỉ thị. Ta là một người tốt hơn. Cho em. Để họ đi đi.”

Có điều gì đó trên gương mặt nàng thay đổi. Sự nghiêm khắc rời bỏ nàng. Nàng với tới chàng, ôm lấy chàng, hai bàn tay nàng nhấc lên và kéo chàng tựa vào nàng khi nàng ghé miệng lại sát miệng chàng.

Christian tạo ra một âm thanh phấn khích và thích thú, đáp lại. Nàng bước vào vòng tay chàng với một sự hài lòng làm chàng thấy kinh ngạc, hé môi và hôn chàng một cách điên cuồng, như thể nàng chưa bao giờ hoàn thành nó trước đây và sẽ không bao giờ lặp lại, như thể không có ai nhìn thấy, không có ai soi mói. Chàng quên bẵng buổi vũ hội và âm nhạc, đắm chìm trong cảm xúc của nàng, cơ thể nàng áp sát chàng với một sự thúc bách mới mẻ, một lời hứa mà chàng thấy thật khó có thể ép bản thân trì hoãn được.

“Maddy bé nhỏ, Maddy …” Chàng tự mình đẩy nàng ra. Chàng cảm nhận được nụ cười ngốc ngếch của mình, nhưng chàng không thể làm gì với nó; chàng quá vui; hành phúc hơn bất cứ lúc nào mà chàng có thể nhớ được trong cuộc đời mình.

Nàng cắn môi dưới, nhìn chàng một cách dữ dội. Nàng trông tái mét như thể bị ốm và hai má thì đỏ bừng.

“Sớm thôi,” chàng nói, chạm vào gương mặt nóng bừng của nàng. “Trước tiên .. thoát khỏi nhà vua đã.” Chàng di chuyển ngón tay xuống dọc sống mũi nàng và hôn lên chóp mũi. “Rồi thì chỉ có em … và ta.”

Nàng cúi mắt. Không nói một từ nào, nàng trượt bàn tay khỏi chàng và quay người đi để bước xuống cầu thang.

Categories: Flowers from the storm | Tags: , , , , , , , , , , | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: