Những bông hoa trong bão – Chương 34.cont.2


Bệ hạ, quỷ bắt ông ta đi, kéo dài cho tới tận 6h. Đến lúc nó kết thúc hoàn toàn thì chàng cũng mệt đừ người, kiệt sức. Chàng gần như phải tỏ ra phấn khích, hồ hởi: chàng còn không tin được bản thân làm được bất cứ thứ gì đúng đắn, nhưng bằng cách nào đó, từng phút trôi đi, chàng đã làm được.

Maddy ngạc nhiên về chàng. Chàng nhìn về phía nàng cả trăm lần và nghĩ nàng thật xinh đẹp. Nàng hớp hồn chàng bằng chiếc áo đơn giản màu bạc của mình, bằng cái vẻ yêu kiều rất  nhã nhặn. Chàng tự hào về nàng: nàng đã không quỳ gối trước nhà vua; nàng đã không từ bỏ sự chính trực của bản thân mình – nàng đã không mảy may đánh mất sự chân thật hay bản thân một tí nào. Nàng thậm chí còn dành cả nửa tiếng để nói chuyện với Wellington, vì Chúa – không ngần ngại tranh luận với ông ta về sự yếu kém mang đầy tính chính trị của những Người không theo quốc giáo. Hai người bọn họ đúng là xứng tầm nhau, cả hai đều rất đường hoàng và nghiêm túc – nàng làm cho Christian mỉm cười.

Chàng có thể nhìn lại mình và thấy có lẽ có rất nhiều phụ nữ chàng có thể lấy làm vợ được, nhưng sẽ không có ai có thể ở bên cạnh chàng để vượt qua chuyện này được. Quỷ quái là nàng lại không thể khiêu vũ. Nhưng nó chỉ làm cho nàng đặc biệt hơn thôi.

Chàng vẫn để mắt tới Manning và Stoneham, nhưng không thèm đếm xỉa đến họ. Nó không phải là vấn đề; chỉ là chàng sẽ rất thích thú quan sát gương mặt của bọn họ. Vào lúc bình minh, khi chiếc xe ngựa cuối cùng lăn bánh rời khỏi cánh cửa trong ánh bình minh lạnh lẽo, để lại ngôi nhà đầy mùi rượu và nước hoa hôi hám, chàng chỉ muốn nằm xuống và để cho sự kiệt quệ, mệt mỏi cuốn lấy chàng đi.

Chàng nhìn Calvin đóng cánh cửa và cánh cổng lại để nhặt một chùm lông vũ bị gẫy lên từ sàn nhà. Maddy đã biến mất cách đó ít phút – chàng không trách nàng vì điều đó. Chàng hầu như không thể nhìn được hai bàn tay mình, chàng quá mệt mỏi.

Chàng trèo lên gác, đi qua căn phòng nơi chiếc gậy quyền lực tối cao đã tới và bắt đầu bước đi. Sàn nhà còn lại có vẻ như là quá nhiều, nhưng căn phòng thay đồ, nơi mà chàng đã ngủ lại cả tháng qua thì đầy ghế và những bông hoa.

Người hầu của chàng xuất hiện từ cầu thang phía sau lưng. Christian lắc đầu, lờ đi anh ta. Chàng cúi người trên chiếc cột trụ cầu thang và nhỉn lên. Thêm một cuộc đuổi bắt nữa. Và Maddy sẽ ở đó, trong căn phòng khách đó. Chàng muốn ngả lưng cùng với nàng và ngủ. Khoảng cách kỳ lạ giữa họ thế là đủ lắm rồi.

Nụ hôn đó. Mạch máu của chàng ấm lên. Đêm nay –

Thật ra thì, sáng bảnh mắt rồi. Chàng mỉm cười với chính mình, nới rộng cổ áo ra và trèo lên cầu thang.

Ở hành lang phía trên tầng, một tia sáng của buổi bình minh hắt trên tấm thảm từ cánh cửa của căn phòng dành cho khách đang mở. Chàng lưỡng lự phía bên ngoài nó, cố gắng nhặt nhạnh lại cái tâm trí đã bị khóa cứng lại của mình. Bất chợt chàng cảm thấy hơi lóng ngóng, vụng về, sau một thời gian dài như vậy, chỉ cần bước vào và tới bên nàng. Có lẽ chàng có thể chống chế là chàng đã quên ra lệnh sửa soạn hai căn phòng thay thế. Có lẽ chàng có thể chỉ cần lại hôn nàng thôi –  cái ý tưởng thật thú vị – chỉ cần đặt nàng xuống giường và hôn nàng. Dù gì thì tinh thần cũng thật thoải mái.

Chàng nghe thấy một tiếng lầm bầm khe khẽ của một người phụ nữ ở bên trong. Chàng lại cố di chuyển cả cơ thể mình, tách mình ra khỏi bức tường.

“Maddygirl hả?” Chàng nhìn vào cái khung cửa, một chút lúng túng mà không rõ lí do hay nguyên nhân – không phải là một trong những đức ông đầy sáng tạo ăn nói suôn sẻ đó.

Căn phòng dành cho khách, được trang trí bằng một phong cách mang đậm chất nữ nhi, toàn bộ đều là vải hoa màu hồng sáng chưa qua sử dụng. Ngồi trong phần hơi nhô lên của một chiếc ghế bành nhồi bông là một cô gái mà Christian chưa từng gặp trước đây.

Cô ta đang ôm một đứa trẻ – nguồn gốc của những tiếng rì rầm – đang khua đôi tay lóng ngóng về phía những sợi ruy băng trên chiếc mũ của cô gái.

Trong một thoáng, chàng có cái cảm giác kỳ quái là bằng cách nào đó chàng đã đi nhầm nhà. Căn phòng không quen thuộc, cô gái lạ mặt, và đứa trẻ đó …

Chàng nhìn chằm chằm vào họ.

Quái thật!” chàng hét lên, và bước hai bước vào căn phòng. Trên chiếc giường đặt một tấm vải bàng bạc ánh kim loại, chiếc áo choàng vũ hội của Maddy, với chiếc mũ tiara và một tờ giấy được gắn dấu si phía trên đó. Chàng quay phắt về phía cô gái. “Cái này … là ý gì đây?”

Đứa trẻ dừng bi bô khi nghe thấy tiếng quát của chàng. Cô gái nhỏ, người vẫn chưa dời khỏi vị trí của mình, liếm môi và nói, “Tiểu thư đó bảo tôi đợi Đức Ngài ở đây.” Cô ta đứng lên, nựng nịu đứa trẻ trên vai, và khẽ nhún gối. “Đây là một đứa bé gái thôi thưa ngài. Bà Sutherland đã dời đi ngày hôm qua và bảo tôi mang cô bé tới cho ngài.”

Christian giật lấy mảnh giấy và mở toạc nó ra. Bàn tay phải của chàng lóng ngóng, run rẩy; chàng làm cho tờ giấy rách tới giữa trang và rồi dường như không thể đọc được liền mạch các phần của nó. Chàng không thể làm cho đầu óc mình hiểu hết nó. Chàng nghe thấy chính mình đang tạo ra các tạp âm điên khùng và nuốt xuống để nén lại sự kinh hoàng, cúi người phía trên chiếc bàn trang điểm, vuốt phẳng lại tờ giấy, nhưng chữ nghĩa của nó trượt đi ngay và nhảy múa khi chàng nhìn chúng. Christian. Chàng đọc thấy tên mình. Chàng nhìn thấy các từ ngữ viết cái gì đó, cái gì đó mà chàng không muốn nghe. Em phải rời khỏi ngài ngay bây giờ. Chuyện đó sai rồi. Thế giới của ngài, đám cưới, không hợp lệ, từ bỏ. Con gái của ngài.

Chàng nhắm mắt lại, lúc lắc đầu phía trên mảnh giấy. Mọi hơi thở đều đã rút khỏi chàng, ngực chàng giống như bị tống cho một cú thật mạnh.

“Đi …. ra ngoài,”  chàng nói. “Phòng bên. Đi đi. Đi.”

“Vâng, thưa ngài.” Cô gái bước qua chàng thật nhanh. Chàng nghe thấy cánh cửa mở ra và đóng lại.

Maddy, chàng nghĩ. Maddy, Maddy ….

Christian giật mạnh chiếc dây chuông. Chàng sẽ đuổi theo nàng. Mang nàng quay lại. Giải thích. Chàng bắt đầu ra khỏi phòng để đi tới chỗ cầu thang, đóng sầm cánh cửa sau lưng chàng.

Trong căn phòng kia, đứa trẻ ngay lập tức khóc ré lên. Âm thanh đó làm chàng đứng phắt lại. Chàng có một suy nghĩ điên rồ rằng tất cả chỉ là một sai lầm, rằng Maddy phải nghe chàng, nếu chàng có thể nói thì nó là một sai lầm. Đứa trẻ này là của Eydie; cô ta lẽ ra phải mang nó đi, nhưng đã xảy ra chuyện không hiểu này – không may – không may mắn – không hiểu.

Chàng đẩy mạnh cánh cửa phòng ngủ. Cô gái nhìn lên một cách bối rối khi tiếng gào thét của đứa trẻ bùng nổ bên tai chàng. “Tôi xin lỗi!” cô gái bế đứa trẻ vào lòng. “Tôi sẽ không để cô bé khóc nữa! Nó rất ngoan, thưa Đức Ngài!”

Cái nhìn hoang mang của cô ta làm chàng dừng lại ở bậu cửa. Đột nhiên ngay lúc đó, tiếng khóc ngừng bặt. Cô gái đang vỗ về đứa trẻ, đang cúi người phía trên con bé, nhìn gương mặt nhỏ nhắn đó.

Đứa trẻ lại khóc thút thít. Một đôi mắt to tròn, đầy nước đang nhìn chằm chằm Christian, tập trung vào chàng với một sự lo lắng, căng thẳng. Trán nó nhăn lại thành một câu hỏi căng thẳng, giống như một vị lữ khách vừa mới bị đẩy xuống khỏi xe khách và thấy bản thân mình đang bơ vơ ở một trạm xe lạ hoắc.

Và với một sự thừa nhận đang nhói lên một cách kỳ lạ, một sự phát hiện, Christian nhìn thấy chính bản thân chàng. Không phải ở gương mặt trẻ con chưa định hình, tròn xoe đó với mái tóc bờm xờm xung quanh; không phải trong các đường nét cơ thể có thể có ở bất kỳ đứa trẻ nào trong một chiếc nôi bất kỳ. Cái mà chàng nhìn thấy là sự lạc hướng đầy lo lắng nho nhỏ: một phát hiện mới mẻ, rằng cái thế giới này là một nơi quỷ quái và kỳ lạ, cái cảm giác không có gì nâng đỡ, ngốc ngếch về phương hướng này tới nhanh thật.

Chàng biết nó, cái cảm giác đó.

Bàn tay chàng mở ra. Chàng bước khỏi cánh cửa và bước tới gần hơn một bước. Cặp mắt tròn xoe, không chớp đó theo sau sự di chuyển của chàng với một sự bối rối cùng cực. Đứa trẻ nhìn chằm chằm vào chiếc áo của chàng phía đằng trước nó và chiếc áo khoác đen của chàng, tập trung vào chàng như thể chàng là một đối tượng to lớn nhưng có tầm quan trọng khó lường.

Con bé nhìn khắp gương mặt chàng. Và rồi bất ngờ nhoẻn cười tươi rói, cái cách mà một cô nhân tình sẽ làm để khám phá ra chàng trong đám đông. Anh đây rồi! Cái thông điệp câm lặng đó làm con bé sáng lên như một cây nến, cũng tóm được chàng ngay lập tức. Thì ra là anh đang ở đây!

Đôi tay đứa trẻ lại khua khoắng, và nó bắt đầu bi bô một cách đầy thích thú.

Chrisitan bước lùi lại, choáng váng với cái cảm giác đang làm chàng choáng ngợp.

“Quỷ tha ma bắt cô đi,” chàng nói khẽ, và đứa nhở bật cười với chàng.

“Thưa ngài?” Giọng nói của người hầu phía sau làm chàng giật mình nhìn quanh.

Vặn người lại, Christian nhìn vào người gia nhân. “Nữ công tước ….” Chàng nhận ra là chàng sẽ phải lục tung cả ngôi nhà lên để biết. Cơn giận trào lên trong chàng. “Cô ấy đã rời đi khi nào? Tìm mau.”

“Đức ngài – đầu bếp nói rằng Tiểu Thư đã đi qua khu bếp cách đây 2 giờ, và cấm không cho bất cứ ai đi theo mình.”

Chrisitan biết nơi nàng sẽ tới. Tới với những người Quaker của nàng – những người cứng nhắc, nghiêm chỉnh đã ở đây ngày hôm qua.

Hoặc là tới với Richard.

Cơn giận dữ câm lặng bùng lên bên trong chàng. Vậy thì, để nàng đi ! Để nàng đi; để anh ta có nàng. Christian đập cánh tay vào cánh cửa, làm cho nó lại bật trở lại bức tường và nảy bật ra. Đứa trẻ lại bắt đầu khóc rền rĩ.

“Yên nào, yên nào,” cô gái nài nỉ, và nó thét lên to hơn. Cô gái đứng lên và xốc nó lên vai. Đứa trẻ vẫn khóc. “Cô bé sẽ nín ngay thôi, khi nó được đặt xuống,” cô gái nói qua những tiếng gào khóc. “Chỉ cần tôi có thể đặt cô bé xuống đâu đó. Tôi đã bế cô bé cả đêm rồi.”

“Vậy thì đặt nó xuống đi!” Christian vẫy vẫy về phía chiếc giường. “Ở đó.”

Chàng đi tới chỗ chiếc dây chuông khi cô gái nghe theo lời chàng. Đứa trẻ này, đứa trẻ chết giẫm này – Richard Gill – Maddy …. Maddy … nàng sẽ không đi cùng với cái Con lừa hoangấy đúng không? Cái gai ngoan đạo, chàng sẽ không biết phải làm thế nào để –

Cơn giận dữ vặn xoắn lấy Christian, ý nghĩ và hình ảnh đó làm chàng cứng người lại.

Của chàng, nàng là vợ chàng. Chàng sẽ không để Gill chạm vào nàng. Chàng giật mạnh chiếc dây chuông. “Áo khoác của ta,” chàng cáu kỉnh nói với người hầu. “Gọi một chiếc xe ngựa.”

Bên dưới một trong những căn phòng trưng bày hình vòm dài ở khu vườn ươm Lambeth của Butterfields, được xếp từng dãy các chậu hoa đang ươm, Christian đứng đợi, chân chàng gác lên phần đuôi của một chiếc ghế dài. Chàng chống tay trên gối, đập nhẹ chiếc roi cưỡi ngựa vào chân khi anh chàng Quaker đó đi dọc theo chiều dài căn phòng ươm, bước về phía chàng.

Gill dừng lại. Christian không đứng thẳng người lại, chỉ liếc sang ngang.

Tiếng bước chân cuối cùng của người làm vườn vang dọc căn phòng hình vòm. Anh đáp lại cái nhìn của Christian với một vẻ thắc mắc, kiềm nén – không có niềm vui chiến thắng, không có sự coi thường – và Christian biết nàng không có ở đây.

Ánh mắt chàng hạ xuống, các ngón tay nới lỏng ra trên chiếc roi da. Nắm lấy đầu sợi dây, chàng thúc tay vào giữa những đóa hoa cẩm chướng hồng và trắng đang nở, nhìn chằm chằm vào những cánh hoa không nói gì. Chàng có một niềm thôi thúc lớn lao là cầm chiếc roi da và quật thật mạnh, cắt phăng những đài hoa khỏi tất cả các bông hoa trong tầm với.

Chàng đã không làm điều đó. Chàng cúi đầu xuống và dùng hai bàn tay chà xát hai mắt.

“Cô ấy đã lời khỏi ngài,” Gill nói.

Giữa các ngón tay, Christian chỉ nhìn thấy vạt lụa đen của chiếc áo dài trên nền đất tràn ngập các cánh hoa bạc hà sọc vằn, tươi tắn. Chàng cầm chiếc roi da, gẩy các tán lá. Chàng nghĩ rằng mùi đất ẩm ướt và những bông hoa cẩm chướng làm chàng thấy nhức nhối với sự hổ thẹn và cơn giận với phần còn lại của cuộc sống.

“Cô ấy đã không tới tìm tôi,” người Quaker nói. “Ngài có biết Buổi họp mặt mà cô ấy tham dự là gì không?”

Christian lắc đầu.

“Tôi có thể học,” Gill nói. “Tôi sẽ nói với ngài là cô ấy an toàn, nếu ngài mong muốn điều đó.”

Christian cảm thấy bản thân chàng bị bỏ lại bên ngoài một bức tường cao, các cánh cổng đều đang đóng, những chiếc bóng nghiêm trang mặc áo khoác đen đang đứng bao vây xung quanh chống lại chàng.

Maddy bé nhỏ, chàng nghĩ một cách vô vọng. Maddy.

Nàng đã ra đi với niềm vui của riêng nàng và bỏ chàng lại nơi này. Chàng không thể học được theo cách của nàng, chàng không bao giờ có thể là người đàn ông mà nàng quý trọng; cái bằng chứng đầy đủ về điều đó đang khóc rền rĩ đến thủng cả phổi trong căn phòng dành cho khách của chàng. Cuộc sống của chàng làm nàng thấy kinh tởm – phải là người làm vườn kính Chúa nghiêm túc này, phải là sự mưu cầu nhún nhường, giản dị về đức hạnh mà nàng muốn giống thế này.

Chàng nhìn Gill và nghĩ: anh sẽ không bao giờ làm cho cô ấy bật cười được, đúng không? Anh sẽ là người tốt bụng, trung thành và thông minh – thông minh hơn cả ta – và cô ấy sẽ kính trọng anh. Quỷ tha ma bắt anh đi. Quỷ tha ma bắt anh đi. Một người đàn ông tốt hơn.

Christian quăng chiếc áo khoác ra sau lưng và đứng thẳng người dậy. Chàng quay người đi. Chàng dừng lại khi đẩy cánh cửa mở ra, giữ chiếc roi da và chiếc mũ trong tay. “Cô ấy sợ tiếng sấm chớp,” chàng nói, điều mà Gill có lẽ sẽ chẳng bao giờ có thể tự mình nhận ra.

Và những con ma, chàng nghĩ khi chàng bước vào màn sương sớm – nhưng chàng sẽ không nói cho Richard Gill biết tí gì về điều đó.

Ánh sáng rạng rỡ của buổi sáng chiếu xuyên qua những tấm màn trong căn phòng dành cho khách, tạo thành một dải ánh sáng rực rỡ vắt ngang qua chiếc giường và những chiếc gối đang chặn cho đứa bé. Christian chống một tay trên thanh chắn giường.

Chàng nhìn cô gái đang ngồi trong góc phòng, lần đầu tiên chú ý tới việc cô ta trông mệt mỏi đến thế nào.

“Đã ăn chưa?” chàng nhẹ nhàng hỏi cô gái.

“Tôi là bảo mẫu của cô bé và mới tắm rửa cho cô bé cách đây nửa giờ, thưa ngài.”

Chàng thậm chí đã không nghĩ tới điều đó. “Ý ta là .. cô ấy.”

Cô ta lặng lẽ nói, “Tối qua. Tiểu thư đó cho tôi ăn khi chúng tôi vào trong nhà.”

“Giờ thì đi xuống đi.”

“Ôi, thưa ngài – tôi không thể để cô bé một mình được.”

“Ta sẽ ở đây.”

“Ngài ấy ạ?” Trong căn phòng tối om, cô ta trông còn nghi ngờ hơn một chút.

“Mười phút,” chàng nói. “Đi ăn đi!”

Cô gái cúi người và hấp tấp đi ra cửa.

Christian đóng cửa lại. Chàng đi tới chỗ chân giường và đứng đó nhìn xuống đứa trẻ đang nằm giữa giường. Chàng đã đánh thức nó; hai cánh tay nhỏ xíu quờ quạng và bắt đầu o e rồi lớn dần thành một tiếng thổn thức.

Những cuộc dàn xếp. Scotland. Chàng sẽ phải viết thư cho Sutherland. Chàng thấy mệt mỏi khi nghĩ về điều đó, cố gắng để viết. Nó làm cho chàng thấy mệt mỏi chỉ muốn đứng lên.

Cô gái có vẻ rất có trách nhiệm; có lẽ cô ta đã được trả để chăm sóc cho con bé. Âm thanh o e của con bé lớn dần, như một cánh cửa cọt kẹt, và nó bắt đầu lớn dần.

Chàng đẩy người khỏi chiếc giường và đi về phía những tấm rèm, kéo chúng đóng lại, vì vậy mà vệt sáng kia đã biến mất. Trong không gian tối hơn rồi mà đứa bé vẫn khóc, không gào thét mà lại là một âm thanh cô đơn, trơ trọi, giống như một con cừu non bị lạc trên đồi.

Trên người con bé chỉ có tấm khăn san của cô gái. Chàng nghĩ căn phòng thật lạnh lẽo khi không có lửa và nhún vai để cởi chiếc áo khoác ra. Khi chàng vắt nó qua người con bé, đôi mắt tròn xoe đó hướng về phía chàng. Tiếng khóc ngưng bặt, thay thế bằng cái vẻ mặt nhăn nhó, lo lắng. Chàng đứng lùi lại và nó lại bắt đầu thổn thức khóc.

Cho ăn, tắm rửa, ủ ấm: chàng không biết một đứa trẻ thì cần cái quái gì. Có lẽ là bế lên – không phải là chàng sẽ phải bế đi rong đấy chứ. Chàng sẽ gọi cô hầu khác; chàng muốn nằm xuống trước khi cơ thể và bộ não cảu chàng đổ sập xuống với sự yếu đuối.

Chàng nghĩ tới việc rời khỏi đây – nó có vẻ đủ an toàn rồi. Chàng sẽ nằm ngủ trong căn phòng bên cạnh. Cô gái đó sẽ quay lại trong vài phút nữa.

Con bé vẫn khóc: những tiếng thổn thức dài dặc, yếu ớt, thẫn thờ. Chàng lại cúi người phía trên con bé, cố nhìn xem có phải có cái gì đó không ổn không hay là chỉ có vài thứ đồ của con gái đang chất ở trong cái nôi.

Con bé nhìn lại chàng, khóc như thể cả thế giới này là một thứ gì đó thật quá khổ sở để phải chịu đựng. Cái giường lún xuống dưới sức nặng của chàng, và chàng cúi người tì trên hai khuỷu tay.

Con bé khép miệng lại, nhìn chằm chằm chàng đầy hy vọng và những tiếng nấc nho nhỏ.

“Chúa ơi,” chàng nói. Chàng nằm xuống chiếc giường, kéo chiếc gối lại kê dưới đầu và kéo cả chùm áo khoác, chiếc khăn và đứa bé lên áp vào chiếc áp sơ mi của chàng. Một bàn tay tí hon nắm chặt lấy cái dây buộc. Một tiếng thổn thức kêu lên và rồi chuyển thành một tiếng thở dài khẽ khàng.

Phụ nữ, chàng nghĩ một cách mỉa mai, vùi mình vào đống chăn gối, với cơn buồn ngủ đang quay tròn và khép lại trong đầu. Chàng di chuyển một ngón tay, cảm thấy một gò má mềm mại như tơ.

Con tên gì?

Hỏi cô gái đó. Nhớ phải hỏi ….

Maddy …

Sai rồi. Em phải rời khỏi ngài ngay bây giờ.

Đừng khóc. Nín đi, cô gái nhỏ … Ta quá mệt. Ta không xứng đáng với em sao? Maddy … nhưng ta yêu em.

Ta lúc nào cũng yêu em.

Categories: Flowers from the storm | Tags: , , , , , , , , , , | 1 Phản hồi

Điều hướng bài viết

One thought on “Những bông hoa trong bão – Chương 34.cont.2

  1. Truyện quá hay và cảm động, cố lên nhé, chỉ còn 2 chương nữa thôi🙂. Cảm ơn bạn nhiều

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: