Những bông hoa trong bão – Chương 35


Chương 35

Elias Little đã đưa Papa quay về. Mọi người cho là thật không khôn ngoan nếu Maddy đi tới đó hoặc có liên hệ dưới bất kỳ hình thức nào đối với cái thế giới mà nàng đã từ bỏ. Bản thân nàng đã chấp nhận với sự hiểu biết của Buổi gặp mặt, sống ẩn dật với nhà Littles ở Kensington cho đến khi việc cho thuê lại ngôi nhà Chelsea hết hạn và nàng với Papa có thể quay về nhà, vì rõ ràng là giờ họ sẽ không bao giờ được chào đón trở lại với Chú họ Edward khi mà cuối cùng ông cũng đã được giải thoát khỏi sự giam cầm tệ hại của mình.

Cha nàng rất cam chịu. Vào những ngày đầu, Maddy đã nghĩ là ông đã không thoải mái, ông rất yên lặng, nhưng nàng biết nó là một sự đổ vỡ mà nàng đã gây ra cho cuộc đời ông và của chính cuộc đời nàng và nó đang đè nặng lên ông. Ông thậm chí còn không nói chuyện nhiều với Elias; giống như thể là bằng cách nào đó họ đã tạo ra những mối bất hòa sau một khoảng thời gian sống như người một nhà. Khi người cố vấn pháp luật tới để bàn thảo về việc xóa bỏ cuộc hôn nhân, chính Elias và Constance đã ngồi cùng với nàng để nghe cho hết những lời giải thích đầy khó khăn đó. Papa thậm chí còn không vào cùng.

Phần khó khăn nhất là nàng không thể làm được như các anh em họ của Jervaulx mong đợi và nói rằng cuộc hôn nhân đó đã được hoàn thành. Trường hợp này phải dừng lại ở chính cái tính không chính quy của bản thân cuộc hôn nhân và thực tế là không bên nào sẽ tranh luận về việc hủy bỏ cả.

Maddy nhận ra rằng các bức thư đều được gửi đi và các luật sư đều cho lời khuyên, nhưng nàng không được gặp ai trong số họ. Elias và những người khác điều hành công việc thường nhật; nàng chỉ có một công việc duy nhất – viết bản kiểm điểm của chính nàng.

Nó là điều khó khăn nhất mà nàng từng phải làm trong đời. Nàng đã không khóc; kể từ lúc nàng rời khỏi Quảng trường Belgrave, nàng đã không khóc – nhưng khi nàng ngồi xuống với chiếc bút và tờ giấy trong tay, mọi thứ bỗng nhòe đi và nàng thậm chí còn không thể nhìn thấy thứ gì để mà viết. Nàng đã thử nó tới vài lần, chờ cho đến khi nàng cảm thấy bản thân vững vàng hơn, ngồi lại vào buổi chiều muộn, đứng lên sớm vào buổi sáng – nàng thậm chí còn viết nó đều đặn trong những khoảng thời gian im lìm của buổi lễ giữa tuần, và luôn làm cho tờ giấy ướt nhẹp với nước mắt.

Vào bữa tối của buổi tối đó, Elias đã làm một bữa thịt nướng. “Hôm nay, ta đã được các cố vấn pháp luật ghé thăm,” ông nói, gắp một miếng thịt đặt lên đĩa của Maddy trước khi ông chuyển nó trở lại cho nàng. “Ông ta đã nhận được câu trả lời cứng rắn là Công tước Jervaulx không muốn gây ra bất kỳ sự cản trở nào trong việc hủy bỏ sai sót đó.”

Làm sao mà họ lại nó về nó như thế nhỉ, một “sai sót”. Maddy nhìn xuống chỗ thức ăn trên đĩa của nàng. Không ai nói thêm điều gì nữa. Nàng cầm chiếc dao bằng thép cũ với cái tay cầm bằng sừng màu trắng lên và đẩy một miếng thịt trên chiếc nĩa của nàng. Nhưng nàng không thể nuốt nổi.

Cuộc sống giản dị, chỉ có chờ đợi trong im lặng và Chúa – nàng lại gò mình vào cuộc sống đó thật dễ dàng, giúp đỡ Constance với công việc giặt giũ, tham dự các buổi lễ, tháp tùng người phụ nữ lớn tuổi trong các buổi thăm viếng người ốm và những rắc rối của bà. Mọi thứ thật đơn giản: dậy sớm, làm việc chăm chỉ, ít lời là đúng đắn; lười biếng, dối trá, sáng tạo là sai trái. Nghĩ về chàng cũng là sai trái.

Nàng cảm thấy được ở nhà, và không phải giống như ở nhà. Nàng không nhớ tới những người hầu, người đánh xe, những đồ nội thất giàu có và mạ vàng – nàng thậm chí còn không nhớ tới những bộ quần áo đẹp đẽ, khi nàng nghĩ về việc nàng đã trở nên phát ốm với như thế nào khi so sánh với những quý cô với những cọng lông vũ sáng chói tham gia khiêu vũ ở Quảng trường Belgrave.

Nàng chỉ nhớ một thứ thôi và đó là một phần linh hồn nàng đã bỏ lại phía sau lưng.

Trong những thời khắc phi lí trí kỳ lạ, nàng đột nhiên thấy bản thân đang hình dung ra rằng nàng có thể giúp chàng với chiếc khuy trên chiếc áo gi lê, rằng chàng sẽ muốn nàng viết những lá thư cho chàng – những cái mà chàng thậm chí còn không cần phải hoàn thành cho mình từ lúc cánh tay nàng lành lại. Nàng nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang và đầu nàng ngẩng lên – nhưng họ không bao giờ đủ nhanh nhẹn, đủ gấp gáp. Nàng ấn các ngón tay qua chiếc nhẫn chạm trổ – một vât quý nho nhỏ bị đánh cắp, một hành động đánh cắp của nàng. Nàng đi dạo ở chỗ hàng rào cây và dừng lại rồi vòng tay ôm lấy mình, gương mặt nàng ngẩng cao đón ánh hoàng hôn của mùa đông và nhìn chàng – như thể chàng ở đó, như thể nàng lại có thể cảm nhận được chàng, chỉ một lần nữa.

Nhưng chàng không muốn gây trở ngại trong vụ dàn xếp này. Nàng lấy một miếng thịt nướng và buộc bản thân phải nuốt xuống.

Chàng đã từng cần có nàng và giờ thì chàng không cần nữa. Trong một thoáng ngắn ngủi, cuộc sống của họ đã giao nhau về thời gian và không gian, và rồi lại tiếp tục trôi đi. Chàng là Công tước Jervaulx. Nàng là một vụ ồn ào trong Buổi gặp gỡ của nàng. Nàng tham dự dưới một rừng những lời chỉ trích, là một trong số họ và cũng không phải là họ, tên của nàng, một đối tượng được ưa thích công khai trên các mặt báo, là nguyên nhân gây ra vết ô nhục cay đắng đối với Xã hội.

Nàng thấy mừng là Elias, Constance và một số những người có chức sắc khác trong Hội đã ra mặt thay cho nàng, chứng minh là nàng đã phạm sai lầm nhưng đã biết ăn năn, và từ nay trở đi sẽ luôn đi theo Ánh sáng dẫn đường. Và mọi người đều nhận ra được bức thư tự kiểm điểm của nàng. Nó là một thứ dùng để thông cáo, nhưng nếu những từ ngữ mà nàng viết không đủ mạnh mẽ, nếu nó chỉ ra một thực tế và hoàn toàn mong muốn xóa bỏ Sự thật thì Hội Friends có thể sẽ được thuyết phục để rủ lòng thương trong sự ghét bỏ của họ và lại nhận nàng trở lại với tổ chức Xã hội của mình.

“Công việc của ông thế nào rồi, John?” Constance hỏi Papa.

Ông xoa cằm. “Chậm lắm. Những ngày sau này nó chậm lắm.”

Maddy nói, “Papa đã không muốn con ghi chép lại cho papa.”

“Ta không chắc là ta định công bố các bản ghi chép này.”

Nàng quay về phía ông. “Không công bố nó sao?”

“Maddy bé nhỏ,” ông lặng lẽ nói, “con biết rõ nhất là tất cả chúng đều không phải thuộc về ta để công bố mà.”

“Không phải tất cả, nhưng – ” Nàng dừng lại.

“Ta có thể công bố nó với tên của anh ta đi kèm không? Ta không nghĩ là con thích điều đó.” Ông mỉm cười hiền hậu, nụ cười buồn bã. “Và nói thật, với khả năng của một mình ta thì không thể nào đi tới được tận cùng gốc rễ vấn đề đâu.”

Nàng cúi đầu nhìn chiếc đĩa của mình. Nó thật không công bằng. Papa đã dành quá nhiều thời gian và làm việc rất chăm chỉ. Nó đã bị phá hủy chỉ bởi những lỗi lầm của nàng.

“Ông có muốn thêm cải không, John?” Constance thay đổi chủ đề, giúp Papa với chiếc đĩa. “Anh bạn Gill đã mang nó tới cho chúng ta lúc sáng nay đấy. Anh ta nói rằng cải xoăn nước đã được bày bán ở chợ rồi, chỉ với một siling và 6 xu một gói.”

“Tôi ước gì anh ta sẽ tìm được cho chúng ta ít măng tây,” Elias nói. “Hoặc trồng nó, bên cạnh những bông hoa đó của anh ta.”

Constance khẽ mỉm cười. “Archimedea phải hỏi anh ta. Anh ta sẽ làm cho cô ấy.”

“Giờ thì, Constance,” Elias nhẹ nhàng quở trách. “Bà lại đoán mò rồi.”

Constance, không ăn năn, đặt một ít cải xoăn lên đĩa của Maddy. “Tất cả rồi sẽ vui vẻ thôi,” bà nói. “Tận sâu trong thâm tâm tôi cảm thấy nó sẽ vậy.”

“Cháu vẫn tiếp tục với bản tường trình của mình đấy chứ, Archimedea?” Elias hỏi.

“Vâng,” nàng nói, gẩy gẩy đám cải một cách bâng quơ trên chiếc đĩa của mình, cắt ngang nó và lại cắt lần nữa. “Cháu vẫn chưa viết xong.”

“Tối nay chúng ta sẽ cầu nguyện cùng với nhau,” ông nói. “Có lẽ điều đó sẽ giúp cháu định hướng.”

“Vâng,” Maddy nói.

Lỗi lầm đó sẽ được sửa chữa. Ngài ấy không muốn gây ra bất cứ trở ngại nào trong quá trình giải quyết.

Nàng nhớ chàng ở cái thời khắc cuối cùng ấy – nàng sẽ không bao giờ quên chàng – sự tin tưởng kín đáo, rạng ngời và đòi hỏi; những ngôi sao và thời gian ngưng đọng, một thế giới bên ngoài tầm với. Một câu chuyện phiếm hay, một kẻ phản bội khá, bên dưới con phượng hoàng đang dang cánh. Tự bị chiếm đoạt, trơ tráo, tần nhẫn trong sự trả thù của chàng. Giống như một con mèo ngoan, lười biếng và ham chơi, quyền lực và không vị tha, chàng xoay chiếc bàn và trừng phạt kẻ quấy rầy chàng – trêu trọc họ đầy ý đồ, hầu như để họ tự do, rút lui và rồi lại làm mới những luận điệu, đưa họ lên đối mặt với một bồi thẩm đoàn lớn trước khi chàng lại giải phóng cho họ. Tội nghiệp Chú họ Edward, Maddy nghĩ, sẽ không bao giờ lại là một con chuột kiên cố, mũm mĩm như cũ được nữa.

Chàng là Công tước Jervaulx. Chàng có những người tình. Chàng đã đánh bại nỗi ưu phiền bằng chính sức mạnh của mình.

Em tới, chàng đã nói với nàng thế, rất nhiều lần. Nàng gần như có thể nghe được giọng nói của chàng.

Nhưng rồi nó trượt khỏi nàng kể cả trong trí tưởng tượng, sợi dây cuối cùng đã trói nàng vào một cuộc đời khác. Nàng sẽ viết bản kiểm điểm của mình. Đến lúc rồi.

Với Elias và Constance sau bữa tối, nàng ngồi trong căn phòng khách mộc mạc và lắng nghe cái giọng nói vang, trầm của con người già nua đó trong bài cầu nguyện. Nàng nghe thấy mọi thứ mà nàng sẽ viết. Sau cùng, nàng đã viết chúng, không rơi một giọt nước mắt nào.

 

Christian ngồi với tập đưa thư, búng những bức thư mời mọc từng cái một vào ngọn lửa. Chàng dừng lại ở lá thư gửi từ Scotland và đặt nó sang một bên. Chàng ngồi nhìn vào nó, vẫn chưa được mở, đặt trên chiếc bàn. Rồi chàng bóc cái dấu niêm phong ra và đọc nó.

Chàng đứng lên, và đi lên gác.

Trong căn phòng màu vàng rực, một chiếc nôi đặt ở vị trí ấm nhất, được che chắn cẩn thận khỏi chiếc vỉ lò. Jilly nhìn lên khỏi chiếc nôi. “Ôi, thưa Đức Ngài – cô bé vừa mới thức và đã sẵn sàng để gặp ngài.”

Chàng gật đầu. Cô gái nhún chân và rời khỏi, lặng lẽ đóng cánh cửa lại phía sau mình.

Christian không bước lên tới chỗ chiếc cũi. Thay vì vậy, chàng nghiêng người tựa vào chiếc giường, đứng quan sát cách đó một quãng nhỏ. Diana không chú ý tới chàng: con bé nằm ngửa, đá chiếc áo sơ mi bằng vải linen dài của nó và chơi với cái bàn chân của mình. Giờ con bé đã có một chiếc mũ được dệt màu trắng và một đôi giầy được buộc dây bé tẹo, những chiếc vòng cổ và yếm dãi, một chiếc trống lắc màu bạc, một chiếc cọ và lược bằng ngà mềm mại – tất cả những đồ dùng thích hợp, chàng đã được Jilly thông báo và cả những người phụ nữ khác trong ngôi nhà.

“Cô gái nhỏ,” chàng nhẹ nhàng nói.

Con bé o oe đáp lại cái giọng nói chàng, một cái gì đó mà nó vừa mới học được. Trán con bé nhăn tít lại hoang mang khi nó tìm kiếm nơi phát ra tiếng nói.

Christian đi tới chỗ chiếc nôi. Con bé bắt đầu mỉm cười trước khi chàng bước tới đó, phá tung chiếc chăn mềm bằng cả tay lẫn chân khi chàng cúi người ghé xuống. Con bé kêu ré lên thích thú khi chàng cọ mũi mình vào mũi nó. Hai nắm tay của nó đập vào má và cằm chàng. Chàng giật đầu lại và kêu lên mỗi lần con bé đánh chàng, một trò chơi mà con bé có vẻ rất thích.

Chàng lui lại và đứng lên, chìa các ngón tay trỏ ra. Con bé nắm lấy chúng ngay lập tức, cong đầu lại để nhìn chàng.

“Ở Scotland lạnh lắm phải không?” chàng hỏi con bé.

Trán nó nhăn lại một cách kỳ quặc.

“Quần áo ấm,” chàng hứa hẹn. “Ta sẽ gửi tới. Những bộ váy. Tiền. Những thứ rất đẹp.”

Đồ chơi cho ngày sinh nhật của con bé. Chàng băn khoăn không biết họ có đưa chúng cho con bé không. Chàng sẽ không thể viết thư cho nó hay nghe thấy giọng nói của nó. Chúng thật rõ ràng. Chàng phải trả tiền cho những người bảo hộ của con bé, một cách tin cẩn, và không làm gì để cho cái gia đình đó phải lúng túng nhiều hơn.

Tất nhiên nó là thứ tốt nhất. Thứ tốt nhất dành cho con bé.

Đứng ở một bên, im lặng, giống như chàng đang đứng qua một bên trong việc phá bỏ cuộc hôn nhân của chàng. Điều đó cũng vậy, là cái tốt nhất. Chàng dường như đã trở thành một cái gì đó đầy bối rối đối với mọi người.

Chàng kéo những ngón tay khỏi cái nắm của đứa trẻ và đi tới cánh cửa. Con bé xoay đầu, dõi theo hành động của chàng. Gương mặt con bé hơi nhăn lại lo lắng.

Thứ tốt nhất.

Chàng nhìn lại con bé trong nỗi tuyệt vọng không nên lời và lặng lẽ đóng cánh cửa.

Đêm thứ Mười Hai tới và đi, không bánh trái hay trò chơi gì. Chàng tìm kiếm những lý do để từ bỏ việc gửi Diana đi: ngày nghỉ, thời tiết, cần có thêm vài bộ quần áo ấm nữa. Con bé có cả một ngăn kéo đồ mà bất cứ đứa trẻ nào là con gái cũng phải ghen tị, do người thợ may riêng của con bé tạo ra, chị họ của chị gái người đầu bếp, được sự tham khảo của Đầu bếp và Jilly. Calvin đã đóng góp một tấm vải mu xơ lin dài có hình thêu mà không biết bằng cách nào đó lại nằm trong cái giỏ hành lý của ông trong lúc ông đặt may những bộ chế phục cho mùa xuân. Durham mang tới những dải ruy băng màu xanh dương, rất hợp với màu mắt của con bé.

Christian đi chầm chậm xuống con đường Oxford vào buổi đêm và bảo chiếc xe ngựa chờ chàng khi chàng đi dạo dưới ánh đèn, mua những chiếc khăn san, đồ len và nhung. Chàng không muốn con bé bị lạnh. Trên hết là chàng không muốn con bé bị lạnh.

Tới khi mà với chàng, rõ ràng chẳng có một đứa trẻ nào có thể dùng được hết toàn bộ số quần áo nhiều như thế trong một lúc thì Jilly bắt đầu đóng gói riêng những tấm vải dài vào một chiếc rương. Christian nghĩ là chàng nên xem qua việc sắp xếp một chiếc xe ngựa trạm và hộ tống chuyến đi tới miền bắc và không tìm được cơ hội nào.

 

Vào một ngày tháng Giêng, Calvin đưa một thằng bé tóc tai bù xù vào trong thư viện, nơi chàng đang đứng chà sát đôi găng tay hở ngón của mình trong khi người quản gia nói một cách trang nghiêm, “Một Người Trẻ Tuổi, thưa Đức Ngài, đến từ Trường Lancasterian, tới nói chuyện với ngài.”

“Hân hạnh được phục vụ ngài,’ cậu bé nói, trước khi Christian kịp làm gì khác ngoài nhướng mày. “Cháu là một lớp trưởng ở trường. Người bạn Timms (Friend Timms) đang dạy chúng cháu môn số học. Cháu được ông ấy bảo tới nói rằng – ” Thằng bé nhắm mắt lại để tường thuật. “ ‘Tôi chỉ xin ngài một ít phút thôi để xem xét một vấn đề. Tôi có thể tới gặp ngài không?’ ” Đứa trẻ mở mắt ra. “Và nếu Công tước nói không, thì cháu phải xin được thứ lỗi cho Người Bạn Timms và đi ngay, và nếu công tước nói được, ông ấy có thể tới thì cháu sẽ phải nói với ngài rằng Người Bạn Timms dạy thứ Tư – đó là ngày thứ tư, thưa ngài – và Người Bạn Timms có thể tới thăm sau đó ở Quảng trường Belgrave vào lúc hai giờ; đó là thời gian duy nhất ông ấy có thể tới một mình, và Công tước sẽ biết tại sao. Và đó là tất cả, thưa ngài.” Thằng bé thở ra, thả lỏng hai bàn tay.

Christian không làm gì, chỉ ngồi đó và nhìn bức tường trống rỗng của khoảng sân vườn. Bên trong chàng, một thứ long lanh ngọt ngào, hơi chua xót dâng lên thật sống động.

“Đi tới nhà để xe ngựa,” chàng nói với cậu bé. “Nhìn chiếc xe ngựa đó. Nhớ lấy nó. Thứ tư, lúc 2h … nó sẽ đợi ở gần trường học. Cậu sẽ nhìn thấy. Hãy đưa ngài Timms tới chỗ nó … rồi đưa ngài ấy tới gặp ta.”

“Vâng, thưa ngài!” Cậu bé cúi đầu chào.

 

Christian cảm thấy căng thẳng như một cô gái khi Calvin dẫn ông Timms vào thư viện và để ông ngồi yên vị. “Ngài khỏe chứ?” chàng hỏi, đứng lui ra khi người quản gia bước ra.

Bên dưới cái vành mũ lưỡi trai thấp, ông Timms quay về phía phát ra giọng nói của Christian. “Tôi khỏe,” ông nói đều đều.

Christian không thể nói được là có phải có sự buộc tội trong giọng nói của chàng hay không. Các ngón tay trên bàn tay phải của chàng không để yên được. Căn phòng dường như nặng nề hơn với sự im lặng.

“Và Maddy?” chàng hỏi rất khẽ.

Cha nàng mỉm cười nhè nhẹ và lắc đầu. “Tôi không biết được.”

Christian đi tới chiếc bàn nơi ông Timms đang ngồi và kéo một chiếc ghế sang phía đối diện. “Vậy vấn đến mà … chú muốn cháu xem là gì?”

Ông Timms đã không mang tới giấy tờ gì hay những sơ đồ được cắt ra. Ông nhanh chóng mô tả một phương trình đơn giản đến mức Christian thậm chí còn không phải viết nó xuống. Chàng gợi ý một sự định nghĩa lại rõ ràng về các biến toán học.

“Ah.” Ông Timms lại nở một nụ cười khẽ khàng khác, như thể câu trả lời này còn mỉa mai hơn cả niềm vui thích. “Tất nhiên.”

Christian đợi người đàn ông kia trình bày cái thử thách thực tế của mình. Ông Timms không nói gì.

“Chú không thể nào tới … chỉ vì điều đó được,” cuối cùng Chrisitan nói.

“Ta nghĩ rằng có lẽ phải mất nhiều thời gian hơn một chút,” ông Timms nói khô khốc.

Vậy mà Christian đã mong chờ. Chàng hỏi, “Tờ giấy đó sẽ tới … lúc khác à?”

“Ta đã không tạo ra được một sự tiến triển nào,” ông Timms nói. “Ta sợ là ta đã bị mắc kẹt quá nhiều trong cái thư viện toán học đồ sộ của cậu ở lâu đài đó, và tự nuông chiều bản thân mình ở đây mất rồi.”

“Ngài sẽ ở lại ăn tối chứ?”

“Ta không thể. Con gái ta không biết là ta tới đây.”

Christian đột nhiên đẩy người khỏi chiếc bàn. Chàng đi tới chỗ cửa sổ. “Cô ấy sẽ … giận dữ.”

“Có lẽ là, không nổi giận. Ta không muốn làm nó buồn hơn nữa.”

“Đau buồn ư?” chàng nhắm mắt lại.

Ông Timms đứng lên, hai tay ông đặt hờ trên cạnh chiếc bàn. “Cậu hãy tới Buổi gặp mặt đi, anh bạn,” ông nói, “và cậu sẽ được nghe.”

Categories: Flowers from the storm | Tags: , , , , , , , , , , | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: