Những bông hoa trong bão – Chương 36.cont


Đi ngang qua căn phòng họp, trong những bóng tối của một khu đất nhỏ của nhà thờ – một cái cây và một vài ngôi mộ cũ chen chúc giữa các tòa nhà – Christian bám vào chiếc tay vịn cầu thang. Chàng vẫn đang run rẩy: hành động đó đã quật lại chàng ngay khi chàng bước chân ra khỏi cánh cửa đó, hậu tác hại dữ dội, sự xúc phạm và sự sợ hãi đang chảy rần rần trong huyết quản chàng. Xe cộ đi lại trên con đường. Chỉ có khu đất nhà thờ bé tí đó và căn phòng họp đó vẫn đứng đó mà không có biểu hiện nào của cuộc sống và sự vận động, đối mặt với những cái khác giống như những hòn đảo lặng thinh giữa sự ồn ào, náo động. Chàng đứng đợi lâu hơn 5 phút. Chàng đợi, với niềm hy vọng đang thu hẹp dần, trong đúng một giờ đồng hồ, biết rõ là chàng nên đi, biết rõ cái kết quả chờ đợi vô ích và ngốc nghếch đó, cuối cùng là biết rằng, một cách rồ dại, chàng đang đợi một cái nhìn thoáng qua về nàng – nhìn lướt thôi – chỉ thêm một lần trước khi nàng đi ra khỏi tầm với của chàng.

Xiết chặt cái lan can, chàng nhìn dòng xe cộ đang chen lấn qua lại như một dòng chảy. Một chiếc xe thùng được phủ vải bạt trở gỗ xẻ dài, được kéo bởi hai con bò, đang thong thả đi, mà đều đều đi về phía trước. Khi nó đi qua, chàng nhìn thấy nàng đang đứng trên các bậc thang của khu hội trường.

Những cái đầu sắt của thanh lan can đâm vào các ngón tay cái của chàng đau điếng. Không ai khác bước ra. Chàng cau mày, không thể chắc chắn được biểu hiện của nàng bên dưới chiếc mũ, chỉ chắc chắn rằng nàng đang đứng một mình.

Nàng hình như đang tìm kiếm, quay người nhìn lên nhìn xuống con đường. Chàng nhìn thấy nàng bước xuống các bậc thang và đi về phía chàng.

Hai cánh tay chàng tê cứng. Chàng chỉ đứng nhìn nàng; chàng không thể di chuyển hay nói gì khi nàng dừng lại ở lề đường, đợi một chiếc xe độc mã đi qua. Nàng nhấc váy lên và băng ngang qua đường.

Chàng ấn hai lòng bàn tay xuống những chiếc tay cầm sắc nhọn. Thanh kim loại chắn đường chia cách chàng khỏi nàng khi nàng dừng lại trên con đường đi bộ. Nàng ngẩng mặt lên. Trên đó vẫn còn dấu vết của những giọt nước mắt, nhưng không hề có sự buồn khổ. Trong cái bóng nhá nhem của khu đất trong nhà thờ, chiếc vành mũ màu trắng trên chiếc mũ của nàng dường như bắt sáng và làm cho nàng sáng rực lên.

Sự hoang mang khủng khiếp tràn qua chàng. Chàng đi khỏi thanh lan can và bước lùi vài bước, quay trở lại khu đất của nhà thờ. Chàng không muốn biết. Chàng không muốn nghe rằng nguồn gốc của thứ ánh sáng phát ra ở nàng là ý muốn từ Buổi gặp mặt của người Quaker của nàng.

“Đứa trẻ.” Giọng chàng vỡ ra khản đặc, vang vọng và xa lạ trong khu đất nhỏ dí của nhà thờ. “Của Eydie và ta.” Chàng nhìn lên nàng với vành môi cong lên mà không thấy có một chút vui đùa nào. “Đó là … cái được gọi là ‘quan hệ bất chính’.”

“Vâng,” nàng nói, vẫn đứng bên ngoài chiếc lan can.

Chàng cảm nhận một sự thoải mái hoàn toàn để nói về nó, tất cả những bóng ma trong chiếc tủ búp phê của chàng, do đó nàng không thể nói là chàng lại sai lầm được. Chàng nhìn xuống hàng chữ đã bị nhòe trên tấm đá hoa cương. “Sutherland … cả gia đình đó đều biết … con bé đó là của ta. Họ không thích nó, nhưng họ sẽ … mang nó đi.” Chàng nhún vai. “Con bé có một dòng dõi. Nó vẫn chưa … cần phải biết.” Chàng mỉm cười một bất cần với tấm bia mộ. “Nếu ta là cái người làm việc thiện vô danh đó.”

Chàng không thể nhìn nàng. Quá khó khăn. Sự hổ thẹn của chàng – những sai trái của chàng – những tội lỗi của chàng. Chàng đã xua đuổi nàng khỏi chúng quá lâu trước khi chàng gặp nàng. Nàng sáng chói và bình tĩnh, thuần khiết. Sự bình yên về nàng làm cho thâm tâm chàng rỉ máu.

“Ngài vẫn giữ con bé chứ?”

“Con gái ta,” chàng nói một cách chua chát. “Đứa con gái vô thừa nhận của ta. Cũng giống như vết nhơ của nó … cái tên[1].”

“Phải,” nàng nói. “Nhưng ngài sẽ giữ cô bé chứ?”

Chàng cúi đầu. Một điều kì lạ không mong đợi bóp nghẹt lồng ngực chàng. Những cây địa y trên tấm bia bắt đầu trượt vào thành các kí tự. Chàng chớp mắt và bật cười. “Ta chỉ nghĩ là … con bé sẽ bị lạnh và họ sẽ không quan tâm.” Từ nới mà chàng đứng, âm thanh của dòng xe cộ nghe như một tiếng nghiến xa xăm, nhẹ hẫng một cách kì quặc, như thế từ một thế giới nào khác. “Ta đã không nhận ra … nó thật quá khó khăn.” Chàng vuốt phần cuối hai bàn tay lên mắt. “Maddy!”

Với một tiếng mở nhẹ của chốt cửa, nàng bước vào bên trong. Nàng đi tới chỗ cái cây và đứng đằng sau chàng, yên lặng và đứng thẳng người, một thiên thần tốt bụng đến tàn nhẫn. Tất nhiên là nàng sẽ không tới để nói với chàng. Nàng sẽ không chùn bước khỏi nó hay lặng lẽ quay đi chỉ để cứu lấy nỗi đau của chàng.

“Họ sẽ … em đã lại là một người Quaker à?” chàng hỏi một cách đều đều. “Tờ đơn của em đã được thông qua chưa?”

“Nó không phải Sự thật,” nàng nói đơn giản. “Và em đã tới với ngài.”

Âm thanh của mọi thứ vẫn lùi xa dần, càng lúc càng cách xa khỏi chàng. “Với ta sao?” chàng lặp lại một cách sững sờ.

Miệng nàng cong lên một cách e thẹn. “Ngài là chồng của em, và em là vợ ngài – bạn đời, không có một quy định nào ngoại trừ tình yêu giữa chúng ta.” Nàng chạm vào tay áo chàng, nhẹ nhàng như một lời nhắc nhở của một giáo viên trong trường. “Em sẽ lặp lại điều này với ngài vào mỗi sáng.”

Chàng nắm lấy bàn tay nàng, xiết chặt. Những từ ngữ trong chàng giờ như những con chim tự mình va vào tấm kính[2].

“Nếu ngài sẽ có lại em,” cuối cùng nàng rụt rè nói trong im lặng. “Bản tường trình của em – em đã ở lại để viết lại nó và đọc lại nó, để nói lên sự thật nhất – rằng chúng ta không dùng mánh khóe nào mà Chúa trời của chúng ta người đã nói với linh hồn của chúng ta bằng sự thiêng liêng của Người, và chỉ có một mình Người mới có thể quyết định cho chúng ta những điều mà chúng ta sẽ phải phục tùng – vào khi nào, ở đâu, hay nó sẽ được thực hiện như thế nào.” Các ngón tay của nàng xoắn lại trong tay chàng. Nàng ngước mắt lên. “Nó kéo dài lâu hơn 5 phút mà ngài đã cho em.”

Chàng vẫn không có đòi hỏi nào về chính bản thân mình, không thể trả lời gì ngoại trừ quỳ xuống và áp mặt mình vào cơ thể nàng, với một tiếng rên rỉ: phải, phải, và ta yêu em và em có chắc không?

Chàng cảm thấy các ngón tay nàng đang lồng qua mái tóc chàng. Nàng hạ người xuống, ngồi trên phiến đá hoa cương, hai tay nàng ôm lấy gương mặt chàng. Đôi mắt nàng ngang bằng với mắt chàng.

“Không phải Gill đúng không?” chàng hỏi một cách khổ sở. “Không có .. người đàn ông tốt hơn phải không?”

Nàng nhìn hai bàn tay mình khi nàng vuốt nhẹ mái tóc chàng. Khi nàng không trả lời, chàng khẽ gầm gừ, lắc lắc nhẹ nàng.

“Ngài vẫn còn chưa đoán được sao?” Nàng mỉm cười. “Em sợ là em chỉ đủ tốt để làm Nữ công tước của ngài thôi.”

“Em … làm ta ….tốt hơn.”

“Ôi, em sẽ cố.”  Nàng nghịch một lọn tóc ở thái dương chàng. “Nhưng ngài là Công tước, một người đàn ông xấu xa, tồi tệ, và em yêu ngài quá nhiều để làm cho ngài thành một cái gì đó khác đi.”

“Tên ngốc … xấu xa tồi tệ,” chàng nhăn nhó nói.

“Không,” nàng nói. “Một ngôi sao mà em chỉ có thể tìm kiếm và mong đợi thôi. Ngài nhận ra được cái bản chất ham mê đích thực của em – em thấy mừng là ngài đã ngã, và em có thể nắm được ngài trong tay mình.”

Chàng bật cười khàn khàn. “Ngôi sao… rẻ tiền.” Chàng nhìn xuống lòng nàng. “Không xứng với em, Maddy, nhưng lại quá … vô lại để từ bỏ em.”

“Đó,” nàng nói. “Chúng ta cân bằng nhau về những tội lỗi đầy ích kỷ.”

Chàng lại bật cười mỉa mai. “Không hẳn. Không hẳn đâu, Maddy bé nhỏ.” Chàng thấy các ngón tay mình đang bị khóa lại với tay nàng và làm cho ngực với mắt chàng nóng ran lên.

Sau một lúc im lặng, nàng nói, “Con gái ngài tên là gì vậy?”

“Diana.” Chàng nuốt xuống và hắng giọng. “Diana Leslie Sutherland. Tên thánh của gia-đình-con-bé đặt cho.” Chàng lắc đầu. Chàng vẫn nhìn trân trối vào lòng nàng. “Maddy. Em có hiểu nó sẽ như thế nào không? Họ sẽ … khinh rẻ nó. Nói về nó. Về em. Họ … sẽ rất độc địa.”

Nàng gõ nhẹ các ngón tay một cách khinh khỉnh. “Em sẽ dạy con bé làm thế nào để đối phó với những chuyện vặt vãnh đời thường đó.”

Chàng ngẩng đầu. “Em sao?”

“Ồ, phải,” nàng nói, với một sự chắc chắn, yên bình.

Một nụ cười gượng gạo bật khỏi chàng. “Đảo ngược hết, Maddy. Em làm … đảo lộn thế giới của ta.”

Nàng cúi mắt xuống. Các ngón tay nàng lại tìm kiếm các ngón tay chàng và trượt vào giữa chúng. “Và ngài với em.” Nàng nắm hai bàn tay họ với nhau. “Em đã rất sợ điều đó. Rằng với những nụ hôn của ngài, ngài có thể làm cho em  – phóng đãng. Và – ghen tuông – và sợ rằng ngài sẽ không dành toàn bộ chúng cho em.”

Chàng nhìn đôi má ửng đỏ của nàng, môi nàng trễ xuống lo lắng giữa hai hàm răng, và thấy rằng nàng đang căng thẳng. Chàng cúi người về phía trước, môi chàng ghé sát môi nàng.

“Maddy,” chàng thì thầm. Chàng chạm nhẹ vào khóe miệng nàng.

Hai tay nàng xiết chặt tay chàng. Nàng quay đầu và bắt gặp nụ hôn của chàng với một sự liều lĩnh, háo hức bất chợt, tự nhiên và nóng bỏng. Chàng kéo nàng về phía chàng cho đến khi cơ thể họ áp sát vào nhau và đôi chân nàng ôm lấy chàng. Chàng khám phá sâu hơn trong miệng nàng và cảm thấy sự đáp trả đầy sốt sắng của nàng, giống như sự sùng bái trong niềm đam mê của nàng cũng bằng với đức hạnh của nàng, Nữ công tước bé nhỏ của chàng.

Nàng làm cho chàng mỉm cười – một cái gì đó thật khó để làm giữa một nụ hôn đầy khơi gợi. Chàng phải dứt ra và cúi thấp mặt xuống.

Lưng nàng cứng đờ. “Ngài đang cười em!” nàng nói, cố giằng hai tay ra.

“Yêu em.” Chàng giữ chúng lại, cười toe toét với nàng, thay đổi chiến thuật để lái những cú chạm nhẹ hẫng của lưỡi chàng ngang qua cái đường cong mềm mại trên cằm nàng và gò má bên dưới chiếc mũ rộng vành. “Hôn em.”  Chàng tóm lấy chiếc nút thắt và kéo mạnh nó tuột ra, quăng chiếc mũ cứng ra xa. “Tình yêu của ta.” Chàng ôm lấy hai gò má nàng trong lòng bàn tay. “Cuộc sống ngọt ngào của ta. Ba con ngựa riêng – hai chiếc xe ngựa bốn bánh – nhung lụa – những căn phòng ngủ – những chiếc đệm – giường … những nụ hôn của ta. Tất cả những nụ hôn của ta. Tất cả … chỉ dành cho một mình em.”

Categories: Flowers from the storm | Tags: , , , , , , , , , , | 2 phản hồi

Điều hướng bài viết

2 thoughts on “Những bông hoa trong bão – Chương 36.cont

  1. Chỉ còn đoạn kết nữa là truyện đã kết thúc rồi. Em đi chơi, blog thì bỏ nhưng vẫn nghía qua nhà chị xem có gì mới chưa. Vì thế đi chơi mà ôm điện thoại suốt :))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: