Những bông hoa trong bão – Chương 36


Chương 36

Christian dựa người vào cánh cửa mà hầu như không biết được mình đang mong chờ điều gì: một sự điều tra, một tòa án, một vài sự tụ tập sùng bái im lặng. Cái chàng tìm thấy đúng  hơn là một buổi họp ủy ban bị hạn chế mà không có một người chủ tọa. Trong căn phòng lạnh lẽo rộng lớn họ ngồi trên những chiếc ghế dài và không lấy những lá phiếu bầu; bất kỳ ai trông cũng đều mong chờ được nói: tiếng bước chân nặng nề vang khắp các tường sàn và mái nhà khi các thành viên đứng lên từng người một để nói lên những cảm nhận của họ, và rồi sau cùng ai đó sẽ tạo một bài phát biểu mà lôi kéo được vài sự chấp thuận và nó sẽ được ghi lại vào biên bản.

Christian đã không ngồi xuống mà vẫn đứng ở cửa. Cái hàng người đứng trên những chiếc bục đứng lên thành một hàng ngang phía trước của căn phòng đã liếc về phía chàng khi chàng bước vào. Không ai có ý định đuổi chàng ra ngoài mà vẫn tiếp tục nhìn chòng chọc về phía chàng một cách trang nghiêm – chàng nhận ra người đứng đầu của cái nhóm người khắc khổ ấy là người đã tới gặp nàng ở nhà chàng. Christian cũng nhìn chằm chằm lại, không chớp mắt.

Chỉ có một người phụ nữ xuất hiện. Bà ta ngồi một mình trên một trong những chiếc ghế dài phía trên, ngay dưới những chiếc bục, mặt hướng lên trên – một chiếc mũ trắng và một chiếc khăn san choàng màu đen, không danh tính. Cuối cùng cả gian phòng trở nên yên ắng, chỉ có tiếng loẹt xoẹt từ cây bút của người thư ký khi anh ta hoàn thành bản báo cáo cuối cùng.

“Archimedea Timms có tham dự buổi họp không?” một giọng nói lặng lẽ vang lên.

Christian cảm thấy đột nhiên khó thở khi nàng đứng lên. Chàng không thể nhìn thấy gương mặt nàng, nhưng nàng đang run rẩy. Từ vị trí của mình, chàng có thể chắc chắn điều đó.

Nàng đứng đó cúi gằm đầu, quay lưng lại với căn phòng.

“Archimedea Timms,” một trong những người đàn ông ở phía trước căn phòng lên tiếng, “cô đã được triệu tập tới đây để trình bày về cuộc hôn nhân do một giáo sĩ làm phép cưới, với một người ở thế giới bên ngoài của cô, và cả những sai lầm khác nữa. Hội Friends đã yêu cầu cô xóa bỏ sự thật bằng cách viết một bản kiểm điểm về những hành động của mình.”

Cả giáo đoàn khẽ lao xao với những lời đồng tình.

“Giờ ta yêu cầu cô đọc nó lên,” ai đó nói từ phía những hàng ghế dài.

Christian bám lấy khung của cánh cửa phía sau chàng, xiết chặt lấy nó.

Vẫn cúi đầu, nàng cầm tờ giấy lên bằng cả hai tay và bắt đầu đọc, giọng nàng run rẩy và nhỏ, không thể hiểu được gì ngoại trừ thanh âm của nó, một âm thanh thân thiết và ngọt ngào đến mức chàng cảm thấy nó giống như một nỗi đau có thể sờ thấy được.

“Bằng hữu,” một người đàn ông ở phía sau phàn nàn lớn tiếng, “cô phải quay lại và đọc cho rõ ràng.”

Nàng yên lặng một lúc. Rồi nàng quay mặt về phía căn phòng. “Tôi không nghi ngờ gì – ” nàng nói xuống phía dưới – và rồi, như thể quyết định đối mặt thực sự với họ, nàng ngước mắt lên.

Lướt mắt qua giáo đoàn ở phía dưới, cái nhìn của nàng ngay lập tức chạm phải chàng.

Môi nàng hé ra, nhưng nàng không nói gì. Ánh sáng từ những ô cửa sổ tròn phía trên cao đổ xuống người nàng, sự im lìm tái nhợt.

Chàng nhìn nàng, thách thức.

Nói đi, chàng nghĩ. Nói nó với ta đi nếu em có thể nói với họ.

Nàng dường như mất hết cảm giác về mọi thứ. Cái nhìn của nàng nao núng rời khỏi chàng. Nàng ném một cái nhìn không chắc chắn trở lại và nhìn về phía những hàng người ở giữa họ, một cái nhìn tìm kiếm, bị săn đuổi, như thể nàng nghĩ là nàng sẽ nhìn thấy cái gì đó, như thể nàng không thể nhớ lại được cái nàng phải làm.

“Archimedea.” Người đàn ông to lớn, có giọng nói trầm, người đã tới gặp nàng nói. “Cô phải tiếp tục.”

Tờ giấy đang nằm trong một bàn tay run rẩy của nàng, đặt phía trước chiếc váy màu đen. Nàng nhấc nó lên. Nó rung lên như một chiếc cánh của một con chim bị thương khi nàng nhìn xuống nó một cách vô thức. “Tôi không nghi ngờ – ” nàng nói bằng một giọng run rẩy. Nàng dừng lại và cố trấn tĩnh bản thân. “Tôi không nghi ngờ – việc bản thân phải bị phạt – và tôi – là người đáng bị thế – ” Nàng ngẩng đầu lên và giọng nàng rõ ràng hơn. “- vì nó thật khủng khiếp đối với tôi, rằng mặc dù tôi đã đi cùng với nhiều người ở hội Friends nhưng tôi đã không là một người trong số họ, vì nếu tôi đã là một người trong số họ, tôi sẽ không bao giờ để điều này xảy ra – và nếu tôi đã nghe theo lời khuyên răn của Chúa, hay của Hội, tôi sẽ không làm điều đó.” Nàng liếm môi. Những từ ngữ của nàng rung lên cao hơn. “Khi tôi ở ngôi nhà có tháp chuông cao đó trước người mục sư sai trái kia, ở đó tôi đã nói rằng tôi đã nhận được lời ủy thác từ Chúa để yêu người đó, và tôi gọi người đó là chồng, nhưng điều đó là trái với Sự thật, và khi tôi ở đó tôi đã nói tôi là vợ người đó, nhưng điều đó cũng trái với Sự thật.” Giờ nàng nhìn vào một góc phía sau của căn phòng, một cái nhìn xa xăm, không nhìn vào tờ giấy, không nhìn vào chàng. Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên hai má nàng. “Tôi đã biết rõ khi tôi làm điều đó là tôi đang làm một điều khủng khiếp,” nàng nói, “và biết tôi có thể bị khai trừ vì nó, và tôi cũng đã nói với người đó như thế, nhưng tôi không có can đảm để từ bỏ kể cả khi Ánh sáng từ phía trên hình như đã phủ chụp xuống tôi. Cuộc thăm viếng đó thật mạnh mẽ, nhưng ý chí của tôi còn mạnh hơn. Tôi – ”

Nàng dừng lại. Nàng đang khóc thổn thức, vẫn đứng trước  tất cả bọn họ, một bóng dáng cô đơn với tờ giấy đang từ từ rách ra bằng đôi tay không yên. Nàng mím chặt môi, và cái nhìn của nàng rời lên phía trên trần nhà và rồi nhìn xuống sàn và những nơi khác chứ không nhìn vào bất kỳ ai đang quan sát nàng.

“Tôi đã đi,” nàng nói bằng một giọng mỏng manh, “tới nhà của người ấy và sống ở đó, một người phụ nữ phóng đãng – ”

Christian kêu lên một tiếng, rời khỏi tấm gỗ và bước về phía trước, nhưng nàng không dừng lại.

“- giữa những thứ xa hoa và ích kỷ, sự thỏa mãn và tiện nghi rất trần tục, và kể cả khi tôi biết rõ là tôi không được kết hôn bằng Sự thật, và bị đắm chìm trong những tội lỗi và thú vui xác thịt, thì ý chí của tôi vẫn mạnh mẽ hơn và tôi không thể và sẽ không đồng ý với yêu cầu của Kinh chỉ đường (Gospel) mà càng đi xa hơn vào cái bẫy của kẻ thù và lại quay về với người đó kể cả khi tôi cố tự giải thoát cho mình bằng cách chạy trốn về với cha tôi.”

Christian lắc đầu. Chàng nhìn nàng, mừng rỡ khi nàng nhìn lại chàng, không ngừng lắc đầu nói không.

“Tôi vẫn thường tự nói với bản thân là tôi yêu người ấy, và đó phải là Sự thật, nhưng nó là một ảo ảnh hoặc những lời nói bóng gió của quỷ Sa tăng và không phải là sự uy nghiêm của Đấng Linh Thiêng,” nàng nói, tiếp tục không ngừng bằng cái giọng run rẩy cao vút đó, “và tôi biết nó là như thế bởi vì tôi đã có cảm giác rằng tôi đang làm cái mà tôi không nên làm và về sau khi tôi nhìn thấy những người Friends, tôi đã rất xấu hổ khi nhìn vào họ.” Nàng đứng đó với những giọt nước mắt tuôn dài. “Và tôi xin lỗi. Tôi không xứng đáng. Tôi đã không thừa nhận điều này và tôi cầu xin Hội sẽ không khai trừ tôi, vì tôi đã quay lưng lại với người ấy.” Nàng chớp mắt, một cái nhìn trống rỗng vào hư không. “Tôi cảm nhận được sâu sắc sự yếu đuối trong bản tính của mình.” Nàng cúi đầu. “Và giờ tôi mong là – được đắm mình trong ánh sáng và cuộc sống cùng với Sự Thật.”

“Sự Thật à!” Christian thét lên, cái từ đó vang lớn trong không gian im ắng của căn phòng.

Cuối cùng chàng cũng làm cho nàng phải nhìn về phía chàng, nàng và những người khác. Chàng đứng sừng sững phía trước cánh cửa, không đúng chỗ – chế phục không đúng, giận dữ, bị làm nhục – chỉ có Maddy là con người giống như chàng ở giữa những khuôn mặt nghiêm trang.

“Sự Thật à!” chàng hét lên, nhìn chằm chằm vào nàng, một tiếng vọng lại của chính chàng, chỉ có mỗi từ đó. Giọng chàng vang vọng khắp xung quanh căn phòng rộng lớn.

Phía trên những hàng người, người đàn ông có giọng nói trầm đứng lên. “Bằng hữu,” ông ta nói với Christian, “chúng tôi cảm nhận được lòng trắc ẩn dịu dàng về phía cậu, nhưng chúng tôi phải thông báo là cậu không thuộc về Cuộc sống Thần thánh này, và là một vị khách không được mời ở Buổi gặp mặt này.”

Một người khác đứng lên, trong các dãy ghế. Là Richard Gill. “Chúng tôi mong là ngài đi khỏi đây.”

Christian bật cười khanh khách. Chàng đi xuống lỗi đi giữa hai dãy ghế và giật lấy tờ giấy đã bị xé rách từ tay Maddy.

“Ai viết cái này vậy?” Chàng nắm lấy nó trong tay, giơ ra phía trước.

Nàng nhìn chàng như thể chàng là một ảo ảnh, như thể chàng đang nói lảm nhảm cái gì đó điên khùng mà nàng không thể hiểu. Biểu hiện của nàng làm chàng cáu tiết. Trống rỗng với nỗi đau bị đe dọa, sự yếu đuối ngu ngốc, không phải em, không phải Maddy bé nhỏ, nói dối, nói dối, nói dối!

Chàng nhìn trừng trừng ra sau với tờ giấy bị vò nát trong tay, cảm thấy những người Quakers phía sau chàng, nhìn nàng phía đằng trước chàng, đứng đó đọc một bài diễn văn dối trá về lỗi lầm! Sai quấy! Chàng phải nói với nàng điều đó. Chàng thử nói với nàng và đập vào tường – các chấn song, chiếc áo jackets và những sợi dây cùng những câu nói bị chặn lại trước khi chúng có thể thoát ra khỏi cổ chàng, những từ ngữ không bị cầm tù trong bộ não của chàng.

Nó đã xảy ra; chàng đã mất nó; chàng đã biết nó sẽ biến mất khi chàng cần nó nhất. Họ vẫn đang nhìn chòng chọc chàng; chàng là một con quái vật trong gánh xiếc đang co cụm, chùn bước không thể nói chuyện với cái vụ xét xử của những người Quakers điên khùng đang nhìn chòng chọc vào mày!

Nhưng trong cơn tuyệt vọng điên cuồng của mình, chàng vẫn ở nguyên vị trí của mình. Chàng đứng đó tim đập dồn dập với sự xấu hổ và khắc nghiệt, thở ra như một kẻ hoang dã, một tên ngốc điên khùng đáng thương đang đứng trước mặt họ.

Những người Quakers! Những người Quakers sùng đạo, Richard Gill!

“Tốt hơn!” Cái từ đó bật lên, một tiếng quát. Chàng duỗi hai cánh tay ra. “Nhìn đi! Ta! Không thể nói chuyện người có tội!” Giọng của chàng đập vào các bức tường trống trơn của căn phòng khi chàng chỉ vào Gill. “Nghĩ là anh ta … tốt hơn sao?” Chàng cười khinh bỉ với Con Lừa đó. “Nghĩ là người … trong sạch … xứng đáng … với vợ ta sao?” Quay lưng lại, chàng đưa tờ giấy về phía những người đàn ông trang nghiêm trong các dẫy ghế. “Ai đã viết cái này? Ngươi à?” chàng vung vẩy nó về phía những khuôn mặt nghiêm nghị đó. “Hay ngươi? Không phải cô ấy. Không phải cô ấy … nói ta là – kẻ thù.” Christian lắc đầu và tạo ra một tiếng rên rỉ không tin. “Maddy … ‘quan hệ bất chính’ sao?” Chàng chới với giữa một trận cười ha hả và những giọt nước mắt. “Ta đã gọi nó là … tình yêu cho em. Trước Chúa … tình yêu … vinh hạnh … vợ ta …yêu mến trong cả cuộc đời ta. Ta đã nói điều đó. Vẫn là sự thật, Maddy. Vẫn là sự thật … trong ta, và luôn là thế.”

Nàng nhìn chàng chăm chú, đứng thẳng lên và sửa lại tư thế. Những giọt nước mắt lăn trên khuôn mặt nàng.

Bạn đời!” chàng hét lên với nàng, với cái gương mặt đẫm nước trống rỗng của nàng. “Chúa … cho phép … tình yêu! Không có quy luật nào ngoại trừ tình yêu! Nữ Công tước!

Môi nàng động đậy. Nàng liếm môi.

“Nghĩ .. không phải ư?” chàng hỏi. “Nghĩ em là một người Quaker mềm yếu, dễ bảo sao?” Tiếng cười coi thường của chàng với cái suy nghĩ đó vang vọng khắp các cột nhà. “Bướng bỉnh … làm theo ý thích … một kẻ nói dối cứng đầu kiêu hãnh. Sẽ không nhún gối trước nhà vua, quỷ tha ma bắt em đi! Đi vào phòng của một gã điên – ngẩng cao đầu … không sợ hãi … ta đã có thể giết em, Maddy. Giết em hàng trăm lần.”

“Nó đã là một sự Cởi mở,” nàng thì thầm.

“Nó là … em,” chàng nói. “Nữ Công tước. Em … đã đưa ta ra khỏi đó. Em đã kết hôn … với Công tước. Em đã nói … không dùng bột giặt cho những người hầu.” Chàng vào vào sàn nhà. “Giờ em hãy nói với ta – quỳ xuống, và ta sẽ làm nó. Món quà của Quỷ.” Miệng chàng cong lên. “Không ngọc trai, hoa hoét … hay áo choàng vũ hội. Một thứ gì đó không thiêng liêng trong sự thật. Ta tặng em … đồ con hoang kiêu ngạo ích kỷ … là ta đấy, và mọi thứ ta có thể làm. Ta tặng cho em … đứa con gái của ta … bởi vì ta sẽ giữ nó lại … bởi vì ta sẽ làm hỏng cái tên nó để thỏa mãn chính ta … bởi chỉ có em – duy nhất mình em, Nữ Công tước … không hiểu tạo sao ta lại làm vậy. Bởi vì chỉ có em … có thể dạy cho con bé đủ lòng dũng cảm … dạy cho nó không thèm quan tâm … khinh miệt … thứ mà họ nói. Chỉ có em … có thể dạy cho con bé … trở thành người như em. Một Nữ công tước.” Chàng xòe bàn tay và để tờ giấy rơi xuống sàn. “Bản chất của một Nữ công tước ở bên trong!”

Với một cái nhìn dữ dằn, quét nhanh qua những hàng người Quakers, chàng quay người đi và sải bước xuống cái lối đi ở giữa.

Chàng dừng lại ở cửa và nhìn lại. “Ta sẽ đợi ở bên ngoài … 5 phút!” chàng gầm gừ. “Em … hãy tới! Hoặc không bao giờ!”

Categories: Flowers from the storm | Tags: , , , , , , , , , , | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: