Những bông hoa trong bão – Phần kết


Phần kết

Bị lỡ bữa tối Giáng sinh của mình vào dịp lễ năm ngoái, những tá điền của Lâu đài Jervaulx đã quyết định tổ chức gấp đôi lễ kỷ niệm của họ vào dịp lễ năm nay và công tước hoàn toàn vui mừng mà tăng nó lên thành gấp ba. Trong Đại Sảnh, hai ngày trước lễ Giáng sinh, một cái sàn nhà bằng gỗ đã được trải phía trên sàn đá, nó bao gồm bữa tiệc, uống rượu, khiêu vũ, vui chơi và ôm hôn từ giữa trưa cho tới tận nửa đêm. Thậm chí Maddy cũng bị lôi dậy để khiêu vũ, bất chấp sự phản đối đáng buồn cười của nàng, bị kéo lên sàn khiêu vũ và bị bỏ lại ở giữa sàn, với Jervaulx đang đứng đối diện với nàng. Chàng dẫn nàng qua các bước trang trọng của một điệu vũ bốn cặp với Durham và Phu nhân Marly, với âm nhạc và tiếng cười vui vẻ – nhưng nó là tiếng cười thân thiện, vỡ ra thành một tiếng gầm lớn khi Jervaulx bế nàng lên vai và nâng lên tận đầu giống như một nghệ nhân múa rối chuyên nghiệp và quay nàng một vòng.

Kết thúc điệu nhảy, chàng cúi người chào nàng. Maddy, với một nụ cười xấu hổ, dùng hết sức của bàn tay để đánh chàng. Chàng chấp nhận nó một cách vui vẻ, và rồi kéo nàng lên với chàng và hôn nàng, giữa hành lang và tất cả mọi người, với một tràng vỗ tay điên buồng và âm nhạc đập dồn bên tai nàng: một nụ hôn mạnh, kéo dài, một sự im lặng nóng bỏng của riêng họ giữa tiếng la hét đó.

“Bây giờ,” chàng thì thầm bên tai nàng, “chúng ta  phải .. thoát khỏi một cách thanh nhã.”

Nàng hôn papa mình và thậm chí nhận một nụ hôn nhanh lên má của mỗi người trong gia đình công tước, mẹ chàng các chị em của chàng – và từ Phu nhân Marly một lời phàn nàn cáu kỉnh rằng đã đến thời điểm giới nghiêm mà Công tước và Nữ công tước phải rút lui: Maddy đã cho phép câu chuyện lộn xộn này diễn ra quá lâu. Họ để lại bà chống chiếc gậy đi tới dàn nhạc và cúi người với Papa, thông báo với ông là ông đã già và có lẽ nên đi ngủ.

“Tới đây với ta,” Christian nói với Maddy, dẫn nàng đi khỏi cầu thang ra tới tận đầu kia của hành lang. Maddy bước tới một cách vui vẻ. Tất cả những lối đi đều có gắn đuốc đang cháy, sáng rực và đầy ám khói, cho đến khi nàng và Christian đi tới căn phòng yên tĩnh nằm ngay bên cạnh một khu vườn ươm.

Chàng mở cánh cửa thật khẽ khàng. Jilly đang ngồi trong căn phòng chờ với một ngọn đèn lồng, vẫn mặc quần áo và trông đầy hy vọng. Cô gái nhảy dựng lên và nhún gối. Christian gật đầu với cô và cô nàng nở một nụ cười và lại nhún gối, nhanh chóng ra khỏi phòng để tham gia bữa tiệc. Khi cô gái đi khỏi, Maddy quan sát chàng nhìn qua cánh cửa đang mở vào căn phòng ngủ tối đen bên ngoài.

Nàng đã thử, trong cả năm qua, để sống theo con đường Ánh sáng, kể cả sống giữa cuộc sống vương giả và xa xỉ – và hiểu thấu được hoàn toàn ý của Phu nhân Marly khi bà nói về nghị lực và lòng can đảm. Nó dường như không quá khó, với một thu nhập nhỏ, để biết xem cái gì đúng đắn cần phải làm. Nàng đã giữ một số đủ cho nàng và Papa sinh sống, và một ít được để dành lại – và một số nhỏ khác được gửi tới quỹ ở Buổi Gặp mặt.

Giờ, với quá nhiều thứ cần quyết định hàng ngày: cái gì cần thiết, cái gì là phù phiếm – một là có thể cho nghỉ bớt một nửa số gia nhân, nhưng như Jervaulx đã lưu ý một cách ráo hoảnh là đến lúc đó chàng sẽ lại phải trả cho sự giúp đỡ của họ ở trong giáo khu. Có quá nhiều màu xám – quá ít màu đen và trắng; trong một năm nàng đã phải dành đa số thời gian tự vấn mình và xem nàng đang sống với Sự Thực hơn nàng đã từng sống trong đời mình như thế nào. Nàng có những dự án của riêng mình và những dự án đó nàng đã đặt lên vai Christian – Công Việc Có Ích của chàng, chàng gọi chúng như thế, nháy mắt với nàng khi chàng viết những hóa đơn – những hóa đơn lớn đến sửng sốt là một gánh nặng trách nhiệm mà nàng cảm thấy sợ hãi.

Những nó không phải hoàn toàn là không chắc chắn. Nàng có một sự tin tưởng của mình: sự phục vụ mà nàng biết tường tận, nàng đã làm nó khi mà nó luôn có nghĩa là được hoàn thành.

Bất cứ tương lai nào, bất cứ thế giới nào đều có thể gợi nhớ tới sự ghét bỏ – Diana là một món quà, và nếu con bé lớn lên mà nhìn thấy được cái đang hiện lên gương mặt Christian khi chàng nhìn vào giấc ngủ của nó thì cô bé sẽ luôn luôn tin tưởng vào nó.

Chàng kéo cánh cửa đóng lại tách một tiếng và quay trở lại chỗ Maddy. Cái sắc thái điên cuồng đã biến mất khỏi mắt chàng vào một chỗ nào đó trong năm qua, từ từ đến mức mà nàng không thể nói rõ là từ khi nào. Chàng đã không phải là thứ mà chàng đã từng là nữa, với sự nôn nóng, khắc khoải của riêng chàng – có nghĩa là, Maddy nghĩ một cách gượng gạo, rằng cái đã từng được dùng để bắt lấy chàng trong một thời điểm để phân tích hoặc nói hoặc quyết định thì bây giờ phải lấy gấp hai – và chàng chỉ không thể thỏa thuận với một đề tài mà là vài đề tài cùng một lúc. Nhưng chàng nhìn nàng với sự nhận thức đầy đủ. Nàng hoàn toàn không tỏ ra bối rối với chàng khi chàng cẩn thận tháo những viên ngọc trai khỏi tóc nàng và gỡ chiếc chụp tóc xuống.

Chàng kéo những ngón tay mình trong một lời thì thầm ngang qua má nàng và trượt xuống hai cánh tay trần của nàng. “Ta đã nhìn thấy chiếc áo choàng này trước đây,” chàng thì thầm.

“Một chiếc áo choàng vũ hội là đủ rồi,” nàng nói một cách kiên quyết, khi chàng làm việc với những chiếc móc và chiếc váy màu bạc.

“Nhưng hãy nghĩ tới những cô thợ may chết đói ấy.”

“Ngài không nên bắt chước. Thật ra thì có nhiều người đói ăn lắm.”

“Vậy thì đừng đặt một chiếc váy mới,” chàng nói bên cái đương cong của vai nàng. “Chỉ gửi cho họ … một ít tiền của ta.”

Nàng đặt bàn tay nàng lên má chàng, cảm thấy cái đường nét rắn rỏi của nó. “Tốt hơn là ngài nên nói với chính phủ và thông qua một luật sư để xem họ được trả một cách công bằng.”

Chàng ngẩng đầu lên. “Tất nhiên. Ta sẽ … thông qua một luật sư. Thật đơn giản làm sao … trong vùng đất Tự do Buôn bán.”

Nàng mỉm cười với chàng,  sờ nhẹ lên những cơ bắp từ má tới miệng chàng. “Em có một vài con số từ – ”

Chàng lại cúi mặt xuống cổ nàng và rên lên.

“Chúng ta sẽ nói chuyện này vào ngày mai,” nàng nói.

Chàng lại rên lên, trượt hai tay xuống dưới ngực nàng, đẩy nàng ra phía sau. Chiếc giường của Jilly thật hẹp và mềm mại. Khi chàng hôn nàng, nàng quên sạch những chiếc áo choàng vũ hội và những vị luật sư. Khi chàng đi vào trong nàng, nàng giữ lấy chàng thật chặt và thật gần – cái này là của nàng, ngoài tất cả những vấn đề vật chất.  Đây là sự hòa hợp và hợp nhau thật ngọt ngào, bổn phận của nàng đối với tình yêu, sức mạnh và niềm vui tràn đây trong từng phần của nó.

 

Vào lúc bình minh của đêm Noel, Đại sảnh đúng là một bãi chiến trường với những nhánh cây nhỏ, những cây nến cháy dở, cây tầm gửi phai mày và những sợi ruy băng màu đỏ đang được kéo ra. Khúc củi đốt trong ngày Noel vẫn còn cháy trong chiếc lò sưởi khổng lồ, làm ấm căn phòng vắng vẻ. Christian mỉm cười với gương mặt cau có của Maddy khi nàng bắt được cái dấu vết của Devil ở trên chiếc bàn dài, đang gặm một miếng giăm bông được giữ bằng khuỷu chân sau và giữa hai chân trước của nó. Cass đang liếm một cách từ tốn miếng kem thơm phức trong chiếc thùng ướp rượu bằng bạc to đùng đang đặt ở giữa sàn nhà.

Chàng huýt sáo. Cass chạy tới, nhưng Devil chỉ nhìn lên chàng và quay lại tiếp tục với công việc.

“Đó là con chó gì vậy?” Maddy hỏi một cách ngạc nhiên.

Christian quay lại. Trên nền lò sưởi có một con chó săn to lớn đang nằm, bộ lông màu xám đậm của nó gần như là lẫn vào với viên đá màu bạc trong ánh sáng ban ngày.

Chàng nắm lấy eo nàng và dẫn nàng đi tới cầu thang. “Chỉ là một con chó thôi mà.”

“Em chưa bao giờ nhìn thấy nó trước đây.”

“Nó không tới đây thường xuyên đâu.”

“Ồ,”  Nàng leo lên bậc cầu thang, ngoái lại nhìn. “Em cho là ai đó để nó vào lúc đêm qua. Nó chắc chắn là một con vật to lớn.”

“Một con chó tốt,” chàng nói, đi theo nàng, “Không bao giờ cắn. Rất yêu trẻ con.”

“À. Có thể khi Diana lớn hơn một chút – ” Nàng vừa nói vừa ngáp. “Con bé có thể có nó cho một con ngựa pony.”

Christian dừng lại, kéo nàng tựa vào chàng. Chàng nghiêng người dựa vào bức tường cong ở chỗ cầu thang. Khi chàng cúi đầu để hôn vợ mình, chàng  có thể thấy ngay phía đằng sau nàng, chỗ lò sưởi.

Con chó đứng lên. Nó vươn vai và quay lại nhìn chàng một lúc.

Chàng nhắm mắt lại trong nụ hôn. Khi chàng nhìn lên, có một cái đuôi lông vũ lấp ló biến mất khỏi tầm nhìn: của Devil hay của Cass hoặc sự tưởng tượng, không thể nói được.

Nhưng Christian biết. Maddy đang đứng trong vòng tay chàng, hai má nàng đỏ bừng, sửng sốt và đôi mắt ngái ngủ. Nàng cúi đầu tựa vào ngực chàng và lại ngáp.

Chàng mỉm cười nhìn xuống nàng. Chàng biết. Chàng có thể là một người đàn ông xấu xa, tồi tệ, đầu bò – nhưng chàng có thể nhận ra được điều kỳ diệu khi chàng nhìn thấy nó.

 

~ END ~

Categories: Flowers from the storm | Tags: , , , , , , , , , , | 11 phản hồi

Điều hướng bài viết

11 thoughts on “Những bông hoa trong bão – Phần kết

  1. Chi Lua “bay” nhu ten lua vay. Congratulation! Vay la em yen tam luyen quyen nay roi!

  2. khucduca

    Những bông hoa trong bão không phải là một quyển truyện dễ đọc .Vì nếu như người đọc chỉ đọc lướt qua sẽ không hiểu mình vừa đọc những gì . Nhưng nếu người đọc là người thích đọc chậm, đọc kỹ chi li từng câu từng chữ ,đọc xong lại muốn đọc thêm một lần nữa . Sẽ thấy đây là một quyển truyện không đơn thuần đọc để giải trí mà sẽ cho rằng truyện này đọc quá tuyệt vời ngoài sức tưởng tượng . Tác giả có cái hay là dẫn dắt câu truyện, đưa người đọc đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác ,đọc mà ta không thể đoán trước được tính cách khó nắm bắt cũng như sự suy nghĩ vê đức tin của Maddy ; và cư xử có phần hơi kỳ quặc nhưng rất sâu sắc và vô cùng tinh tế của Christian. Có những lúc đọc ta nghĩ mình sẽ biết chuyện gì sẽ xảy nhưng nó đã không xảy ra . Đặc biệt hơn nữa khi ta nói đây là tác phẩm hay đáng để đọc của tác giả Laura Kinsale . Và Những bông hoa trong bão sẽ không hay nếu không phải do chính dịch giả tieudang dịch . Bạn tieudang cứ âm thầm dịch và post lên , bạn đã thành công khi thổi hồn của mình vào tác phẩm,đã nỗ lực rất nhiều khi bám sát mạch truyện , cố gắng truyền tải hết cái thần của tác phẩm . Cách dùng từ của bạn cũng thật phong phú làm cho văn vẻ mượt mà ,văn phong mềm mại sâu lắng .Khiến cho người đọc đến đọc trong lặng lẽ rồi rời đi trong im lặng . .. Có lẻ người đọc quá nhập tâm vào nhân vật nên không thể lên tiếng comment vì sợ lời nói của mình làm cho mạch truyện bị loãng và mất đi cảm xúc đặc biệt mà mình đang cảm nhận .
    Những bông hoa trong bão được post lên ngày 25/6/2011 đến ngày 15/7/2012 là thấy chữ END . Đó là một thời gian dài hạnh phúc vì được chờ đợi trong hồi hộp háo hức ,mong chờ từng chương và được đồng hành cùng dịch giả tieudang ,để hôm nay chị thực sự rất cảm động và vui mừng khôn siết khi thấy truyện cũng đi đến được cái kết happy ending.Cảm ơn em tieudang đã dịch truyện và chia sẻ với mọi người ,để từ đó mọi người sẽ có cảm nhận của riêng mình để tìm cho mình một niềm vui trọn vẹn ,một hạnh phúc viên mãn .Một lần nữa xin gởi đến em lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất .

  3. Em Lúa dịch những đoạn nóng bỏng hấp dẫn thế? ;))

  4. uyen.n

    Cám ơn em đã dịch một cuốn truyện thật hay. Rất mong sớm được đọc những tác phẩm mới.

  5. chút

    Cám ơn chị đã tiếp tục dịch truyện này. Cho em hỏi là truyện này chị có làm ebook ko vậy chị? Tại em muốn lưu lại 1 bản trong điện thoại để mỗi khi có dịp lại lôi ra nhâm nhi ấy ạ :d

    • Quyển này chị chưa có thời gian edit hết nên chưa làm ebook em ạ. Ebook hiện nay vẫn là bản dịch post trên blog thôi,😀.

  6. hoadialan

    Mình đọc tác phẩm này của bạn ở 1 web khac, phải nói đây là 1 tiểu thuyết vô cùng ấn tượng, đọc xong rồi mà cứ thấy tiếc vì mình đọc nhanh quá, sao có thể tồn tại 1 tình yêu đẹp đẽ đến thế, có lẽ mình đã phải lòng anh chàng công tước trong truyện mất rồi nhưng nếu nó có thực thì chắc chắn minh sẽ ko tranh cướp anh chàng này của Maddy đâu, cô ấy xứng đáng có một tình yêu như thế. Khi đọc mình thấy day dứt và trăn trở theo nhân vật, tim cũng đập loạn xạ mỗi khi Chris bày tỏ tình yêu với Maddy, cũng thấy đau lòng cho họ khi phải xa nhau, thở phào nhẹ nhõm khi họ vẫn ở lại bên nhau, liệu có tác phẩm nào hay hơn thế ko nhỉ? thực sự quá ấn tượng, cảm ơn tác giả và cảm ơn bạn đã dịch truyện này.

  7. Khách

    Cam on tac gia da mang den mot cau chuyen hay cho nhung nguoi ko gioi tieng anh nhu minh.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: